🐒 Thì Ra Ông Thẳng Như Này

Triết lý thiết kế này tiếp tục phát huy công năng, được chứng minh trong nhiều năm qua", ông Watanabe nói. "Trong mẫu XFC Concept, triết lý thiết kế này vẫn được áp dụng. Tất cả được tích hợp nhiều hơn vào thân xe với chiều sâu theo kích thước xe". Chương 1 Chương mới nhất + Tủ truyện Thông tin truyện Thì Ra Ông Thẳng Như Này Giới thiệu Người ta bảo tôi là thánh cuồng sạch, tôi thấy bạn cùng phòng tôi mới là thánh cuồng sạch thì có. Lỡ đụng xíu xiu vào tay tôi mà thằng chả cũng đếu chịu nổi. Tôi tổn thương thật sự, tôi có bốc cứt đâu mà bị ghét bỏ thế chứ? ĐỘT QUỴ 🍂 Khi có người bị đột quỵ, hãy hết sức bình tĩnh. Cho dù bệnh nhân đang ở đâu, cũng không được di chuyển. Vì nếu bị di chuyển, các mạch máu não sẽ vỡ ra. Hãy giúp bệnh nhân ngồi tại chỗ và giữ không cho bệnh nhân bị ngã, rồi bắt đầu chích cho máu chảy ra. Nếu bạn có sẵn một cây kim Tuyên bố này diễn ra chỉ 1 ngày sau khi ông trùm công nghệ nói không muốn làm điều này miễn phí nữa. chương trình huấn luyện bao sẽ đáp ứng các nhu cầu cụ thể do Ukraine vạch ra, như hậu cần và đào tạo sử dụng vũ khí quốc phòng do đồng minh phương Tây trang bị Puta: Phần này sẽ khá dài hơi, au sẽ cố gắng đều đặn mỗi tuần tung chưởng một action mới.Mong các bạn thông cảm đang tập trung thi cử nên fic sẽ sẽ hơi lâu lắc a.. Junhyung sau một hồi loay hoay phụ giúp Yoseob chuẩn bị vòng bảo vệ thì bên ngoài bóng tối đã bao trùm cả con đường, ánh sáng mặt trời đã Thì Ra Ông Thẳng Như Này Chương 14 Thì Ra Ông Thẳng Như Này Chương 14: Có cảm tình với nhau rồi Chương trước Chương tiếp Tối đến tôi ra sân thể dục chạy bộ, bỗng nghe thấy ai đó đang gào thét tên tôi. Tôi ngoảnh lại thì thấy Hạ Hà đang chạy về phía tôi trong ánh đèn hiu hắt. Vâng, ngoài hắn ra thì còn ai có chất giọng như loa phát thanh thế chứ. Cập nhật Full nhanh nhất Thì Ra Ông Thẳng Như Này tác giả Tuyên Lê trên Top Truyện Tranh thuộc thể loại Đam Mỹ, Sủng. Truyện online, Web truyện online đam mỹ, ngôn tình, tiên hiệp Giới thiệuNgười ta bảo tôi là thánh cuồng sạch, tôi thấy bạn cùng phòng tôi mới là thánh Trong khoảnh khắc khi đối phương mở khe trữ vật ra thì ra tay giết chết, sau đó lợi dụng khoảng thời gian như tia chớp lóe lên để lấy bảo vật của đối phương. Lúc này dấu chưởng cũng không tiêu tán mà dùng một loại khí thế điên cuồng phóng thẳng về phía trước. Chương 8: Tớ sợ nó quấy rối cậu. Chương trước Chương tiếp. Hạ Hà tự nhiên như ruồi khoác vai tôi, tôi liếc hắn một cách khó hiểu. Kỷ Minh Trạch nhìn chòng chọc tôi, "Đoàn Tinh Ngôn cậu được lắm, nhanh như thế đã tìm được bạn mới rồi.". Cậu ta còn nhấn b6ozr7. Giới thiệuNgười ta bảo tôi là thánh cuồng sạch, tôi thấy bạn cùng phòng tôi mới là thánh cuồng sạch thì đụng xíu xiu vào tay tôi mà thằng chả cũng đếu chịu tổn thương thật sự, tôi có bốc cứt đâu mà bị ghét bỏ thế chứ?Về sau tôi mới biết, thì ra thằng chả không phải thánh cuồng sạch, mà là hội chứng sợ gay[1].Cơ mà sợ tôi làm gì? Tôi có phải gay quái đâu.——Hạ Hà Tao là trai thẳng siêu cấp vjp Hờ hờ, chắc tao không?Hạ Hà Ok, nếu thế thì hai mình sẽ làm vài chuyện mà bọn giai thẳng hay làm.…Tôi …Hey bro, bro chắc là xì trây khác cũng sẽ làm như này chứ?CP Đại ka trường ngáo keo chó công x Học sinh xứt sắc mạnh miệng mềm lòng thụHai cái compa nhưng cứ ngỡ mình là cột điện khai sáng cho câu chuyện kẻm động gớt nước mắt về tình đồng chí. Sau nhiều lần bị từ chối quyết liệt, Hạ Hà cũng thôi ý định rủ tôi đi tắm chung.“Nhưng mà Ngôn đừng có mà làm chuyện này với thằng khác đấy.” Hạ Hà nói.… Khỏi cần hắn phải cả cái thằng làm chuyện đó với hắn hôm qua không phải là cũng đếch biết là thằng nào, nói chung là đếch phải câu hắn vừa nói làm tôi khá khó hiểu. Nếu theo hắn giải thích thì giai thằng làm chuyện này với nhau quá là bình thường, cớ gì tôi chỉ được làm với hắn mà không được làm với thằng khác?Hạ Hà chau mày ra chiều suy tư.“Bởi vì chuyện này chỉ được làm với người bạn thân nhất của mình thôi.” Hạ Hà cho ra kết luận, “Làm với thằng khác không được đâu, tởm chết.”Tôi là bạn thân nhất của hắn?Thế lúc tôi chưa đến đây thì vị trí đó thuộc về ai?Hứa Đa, Trịnh Dục hay là Lý Hiểu Phong?“Tất cả đều không phải,” Hạ Hà nói, “Trước khi Ngôn đến thì vị trí bạn thân nhất của tớ là để trống. Chờ Ngôn đó.”Ông mày lại tin quá là cái đồ vô lương Đa với Trịnh Dục sắp khóc ngất trong nhà vệ sinh rồi đấy.————Chiều thứ sáu, Hứa Đa quay xuống nói chuyện với tôi, “Lại đến ngày thằng Hà sợ nhất trong năm rồi.”Tôi hỏi sao lại thế.“Kiểm tra sức khỏe, rút máu á, thằng Hạ sợ chết khiếp. Lấy một ống máu thôi mà cứ như giết nó đến nơi ý.” Hứa Đa hớn hở kể, “Há há há há idol không biết đâu, vừa giơ cái kim tiêm lên là nó sợ đến tay quéo lại như cái chân gà.”Tôi bật ác với hắn thật, nhưng mà vừa nghĩ tới cái hình ảnh đó là tôi lại không nhịn được cười.“Mẹ mày ngứa đòn à,” Hạ Hà thẹn quá thành giận, mắng té tát Hứa Đa, “Lâu không được bố bón hành nên nhớ rồi đúng không?”Tôi nghĩ Hứa Đa nói trêu thôi, vì tôi thấy Hạ Hà nào có sợ hãi gì đo chức năng hô hấp, tay này hẵng còn phởn quỡn, mồm liến thoắng, “Lượng hô hấp của tớ to chưa.”Hắn nắm lấy cánh tay tôi, “Ngôn ơi xem này xem tớ to chưa này.”Vâng, ông to, ông là to nhất, nhất hất tay hắn ra, chả hiểu sao tự dưng thấy cũng đến chịu, không hiểu nổi tra một loạt hạng mục xong, không biết từ lúc nào, tôi thấy Hạ Hà đã nín còn hạng mục cuối cùng rút Hạ Hà trắng bệch, mặt mũi nghiêm túc, thoạt trông có vẻ đang rất sợ Hà chậm chạp đi đo cân nặng, chiều cao, thị lực… chỉ mỗi không chịu ghé qua bàn lấy cùng mọi người cũng đã kiểm tra gần xong, chỉ còn lác đác vài người ở hội y tá gọi Hạ Hà, “Cu em không lấy máu à? Qua đây nhanh nào, chờ mỗi cu thôi đấy.”Tôi đã lấy máu xong, đang đo huyết áp thì thấy Hạ Hà chậm chạp đi rút máu mới đầu đang có hai thằng, sau thấy Hạ Hà đến thì đi cả kính hai mét quanh hắn, ngoại trừ các y bác sĩ mặc áo blouse trắng ra thì không còn một mống nào Hà bất lực ngoảnh lại ngó một vòng, nhìn tôi bằng ánh mắt van đã kiểm tra xong hết rồi, đang tính có nên qua giúp hắn Dục vội can ngăn, “Ê Ngôn đừng đi.”Hứa Đa “Ôi idol kệ nó, nó cố chịu tí là xong ngay thôi. Idol đừng qua, thật đấy, không là gãy xương đó.”“Hả? Sao lại gãy xương?” Tôi lỡ đễnh hỏi, trong đầu bây giờ chỉ toàn là ánh mắt tội nghiệp như cún con của Hạ Hà.“Idol biết nó khỏe cỡ nào không? Từ cái thời tiêm vắc xin hồi còn học mẫu giáo, ba người lớn còn chẳng giữ nổi nó chứ nói chi là bây giờ. Tay idol nhỏ thế kia nó bóp một phát là đi ngay cuộc đời.” Hứa Đa nói, “Không phải bọn em không muốn giúp nó, mà là bọn em có kinh nghiệm xương máu đó idol.”Y tá buộc dây thun vào cánh tay Hạ Hà, tôi thấy hắn nheo mắt lại như kiểu muốn nhìn nhưng lại không dám khử trùng vừa mới chạm vào da, Hạ Hà đã rụt phắt tay về.“Ơ kìa cu, lớn tướng thế này sao mà gan nhỏ thế,” Chị y tá đã lớn tuổi nên nói chuyện khá là thô, “Không đau tí gì đâu, vèo một phát là xong ngay.”Hạ Hà nói, “Xin lỗi, chị chờ em một lúc được không ạ.”Hình như người hắn đang hơi nhìn không nổi, mạo hiểm nguy cơ có thể gãy xương mà đi đến cạnh hắn rồi giơ cánh tay Hà ngạc nhiên nhìn tôi, tôi bảo “Nắm đi.”Hắn nắm lấy cổ tay đó bàn tay hắn chậm rãi lướt xuống, cuối cùng đan ngón tay vào tay …Động tác trơn tru nhẹ nhàng nắm lại tay hắn yếu đuối như này tôi không quen.“Nhờ chị nhẹ tay chút ạ.” Tôi bảo chị y Hà cực độ căng thẳng, nắm rất chặt bàn tay tôi, lòng bàn tay nhớp nháp mồ giơ tay còn lại lên che mắt trình rút máu chỉ diễn ra vỏn vẹn 10 giây, mà tôi cứ ngỡ dài mười năm. Tôi có thể cảm nhận rõ xúc cảm mà lông mi của Hạ Hà chạm vào lòng bàn tay tôi, hơi Hạ Hà phải chuẩn bị tâm lý quá lâu nên các bạn khác đã kiểm tra sức khỏe xong về hết rồi, chỉ còn lại mỗi hai người chúng tôi chậm rãi đi bộ trở về.“Ngôn ơi,” Hạ Hà cảm động vô cùng, “Cậu tốt với tớ quá.”Tôi “… Bỏ tay ra được chưa?”Lấy máu xong hắn vẫn không chịu buông tay tôi ra. Ban nãy tôi còn phải dùng tay còn lại giúp hắn giữ bông cầm máu, tư thế khá là mất tự nhiên.“A, xin lỗi.” Hạ Hà chầm chậm buông ra, “Tay cậu đổ mồ hôi rồi, lau vào áo tớ đi.”Cái đổ mồ hôi cơ?Rành rành là hắn đổ mồ hôi, tôi đúng là thừa hơi mới đi giúp hắn. Hạ Hà cực kỳ tâm huyết với “chuyện đó”, chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, ngoại trừ “Siêu mỏng, xài như không xài” ra thì còn một vài thứ nữa khiến tôi đỏ cả hắn biết nhiều thế được nhỉ? Tôi ngửi được mùi đóng góp từ Chu Lam chỉ vào cái chai có ghi “Tăng cường khoái cảm lên gấp bội” rồi hỏi, “Dùng cho ai?”Hạ Hà kinh ngạc nhìn tôi, “Này, này còn phải hỏi sao?”Tôi “Cậu dùng?”Hạ Hà khó nhọc nuốt khan, hồi lâu mới nói, “Không phải đâu cưng à…”Tôi liếc hắn, “Sao cậu lại ngầm thừa nhận tớ sẽ nằm dưới?”Hạ Hà khẽ thì thào, “Cục cưng của tớ đẹp như thế, không phải là nên nằm hưởng thụ à…”Tôi biểu thị không đồng ý, sau đó nện cho hắn một trận ra hôm sau bước vào lớp, đám học sinh lớp 10 huýt sáo ồi la ó ầm ĩ “Chúc mừng chúc mừng”, “Chúc phúc chúc phúc” “Đồng tâm kết mãi”, “Trăm năm hòa hợp”,…Hứa Đa “Sớm sinh quý tử, 10 thằng cu nhé!”Trên mặt như viết to bốn chữ “Gato chết đi được”.Tôi hy vọng cậu ta và Chu Triết cũng sẽ tốt đẹp như bọn Hà giúp tôi dọn bàn sang lớp 11, tôi đang bê chồng sách chuẩn bị ra cửa, Lịch Thiến Ninh đã bước đến nói với tôi “Chúc mừng hai cậu.”“… Cảm ơn.”Sao mà cứ như là kết hôn vậy?Tôi rất ngại, còn Hạ Hà thì có vẻ rất chi là hưởng thụ những lời chúc phúc nói, “Bây giờ cả trường đều biết Ngôn là người của anh rồi, để xem lúc anh đi vắng, đứa nào dám nhảy vào dòm ngó.”Tôi cho hắn cơ hội nói lại, “Ai là người của ai?”Hạ Hà cao to không đen không hôi suýt 1m90 lập tức nép vào người tôi như chim nhỏ, tựa đầu vào vai tôi, “Đương nhiên người ta là của công tử đây rồi ~ ”Tôi mặt không cảm xúc đẩy hắn ra, “Thỉnh người tự trọng.”Lớp 11 nghiêm túc trật tự, đối lập hoàn toàn với lớp 10 ồn ào náo nhiệt. Không một ai chú ý đến sự xuất hiện của tôi, họ chỉ liếc tôi vài lần lúc bước vào với Hạ Hà, song lại dồn sự chú ý vào đống sách trước cùng bàn mới của tôi là một bạn nữ trầm Hà không ở bên khiến tôi cảm thấy trống trải đến tôi đoán vừa tan tiết một cái, chắc chắn hắn sẽ chạy đến tìm tôi đã đoán cửa sổ, tôi thấy hắn đang vừa đi vừa nói với mấy cô nàng trên hành lang.“Nhìn cái gì mà nhìn? Làm xong bài tập chưa? Thi được bao điểm?”Mấy cô nàng vui vẻ cười hí đi ra ngoài, “Cậu làm gì đấy?”Hạ Hà kéo tôi đến một nơi không ai chú ý trong sân thể dục, “Đều đến xem Ngôn đấy. Con gái bây giờ mặt sao dày thế nhỉ, đuổi mãi cũng không chịu đi.”Tôi nghĩ mà buồn cười, “Nhìn thì làm sao?”“Vợ anh có thể cho đứa khác muốn nhìn là nhìn à? Vợ coi thái độ của em sao mà thờ ơ thế,” Hạ Hà bi thương nói, “Anh còn chưa đi mà em đã vậy rồi, lúc anh về chẳng lẽ em định tặng anh một chồng sừng làm quà?”Tôi hợp tác diễn vở kịch của hắn, “Có thể lắm. Anh định làm gì?”“Còn có thể làm gì nữa, tất nhiên là sẽ tha thứ cho em rồi,” Hạ Hà ghé sát vào tai tôi phả hơi, “Cơ mà sau đó anh sẽ đè em lên giường chịch ba ngày ba đêm, chinh phục em bằng kích thước cùng kỹ thuật thượng thừa của anh, khiến em không còn sức đâu ra mà cười với đứa khác nữa.”Hắn lại đang tự dát vàng lên mặt mình phỏng?Hắn moi đâu ra kỹ thuật?Dồ trai chưa được bóc tem chỉ giỏi chém gió.——–Hạ Hà đi Bắc Kinh, trước khi đi còn không quên đe dọa bạn cùng phòng mới của gọi video, hắn kể với tôi là thầy khen hắn có tài năng thiên phú.“Thật không?”“Đương nhiên,” Hạ Hà đắc ý, “Chồng cưng là ai chứ, được tổ nghề độ không phải dạng vừa đâu.”Tôi mừng cho Hà bỗng nói, “Cục cưng cười lên đẹp quá.”Tôi được khen mà xấu hổ, nhưng trong lòng quyết định sẽ cười với hắn nhiều ngày nọ, lúc đang gọi video, tôi cảm thấy Hạ Hà như đang buồn gì đó. Hắn là người rất đơn giản, vui buồn gì đều viết hết lên có phần lo lắng, “Cậu sao thế? Gặp phải khó khăn gì à?”Hạ Anh “Không, tớ tài năng như vậy sao có thể khó khăn gì được.”Tôi “Thế sao lại không vui?”Hạ Hà kinh ngạc, “Cái này mà Ngôn cũng nhìn ra?”Tôi “Một bộ mặt mẹ kế.”“Không phải không vui, chỉ là tớ…” Hạ Hà chớp chớp mắt, ánh mắt hơi né tránh, âm lượng cũng càng lúc càng nhỏ.“Ngôn Ngôn ơi.”Hắn đột nhiên giương mắt nhìn tôi.“Tớ nhớ Ngôn.”Tôi sẽ không nói rằng khoảnh khắc ấy trái tim tôi đã nhũn đến rối tung rối mù không nghĩ mình là một người dễ xúc động gì cho cam, nhưng tôi đúng là mềm lòng vậy đấy, giờ tôi thậm chí còn chẳng dám nhìn hắn qua màn hình, và ánh mắt tôi bắt đầu tránh Hạ Hà đang tha thiết nhìn tôi khiến tôi không nỡ từ được.“Tớ… cũng hơi nhớ cậu.”Hạ Hà ngây ngô cười khúc khích, lại bắt đầu được voi đòi hai bà trưng.“Chỉ hơi thôi hử?”“Tớ thì nhớ Ngôn đến tay cũng thấy đau đây này.”Tôi “…”Hạ Hà 【Ối cục cưng sao lại cúp máy???】Còn dám hỏi tôi, một ngày không lái xe là thấy khó chịu phải không?———–Lúc Hạ Hà đi là mùa thu, khi hắn trở lại thì vừa khéo là trận tuyết đầu tiên của vọng một của trường nghệ thuật mà Hạ Hà thi tổ chức tuyển sinh sớm, và hắn sẽ trở lại sau khi thi vào tháng một. Nếu không đạt, hắn sẽ phải tiếp tục thi các trường học đang trong kỳ nghỉ đông, Hạ Hà liền kéo tôi về nhà phòng trống không ai dạ khó bước vào cửa, đã dồn dập trải cơn mưa hôn xuống môi tượng trưng đẩy hắn hai cai coi như từ chối, sau đó giơ tay ôm hắn… Tôi cũng rất nhớ khi hôn một lúc lâu, tôi ngửi được mùi nguy hiểm, bèn đẩy mạnh hắn ra, song không tài nào đẩy Hà tủi thân nói. “Ôm một xíu nữa thôi, anh mệt quá, cục cưng cho anh sạc điện một lát đi mà.”Tuy nhiên, chưa được mấy phút trôi qua…Hạ Hà liếm môi, “Ừm, sạc điện đó, là phải cắm đầu sạc vào ổ điện á.”Tôi lườm hắn một cái cháy khét mặt, hắn hớn hở nhào tới hôn tôi, kéo tay tôi xuống, “Giúp anh với.”Tôi ôm ý chí thấy chết không sờn, nói nhỏ với hắn, “Đợi thêm lát nữa, em đi tắm đã.”Hạ Hà sửng sốt, ngây đơ cả người hôm nào đó sau này, hắn kể với tôi là khi ấy hắn đã cảm động đến rớt nước mắt, cảm thấy như được nghe lời âu yếm cảm động nhất trần cũng rớt nước mắt, vì đau.——-Hạ Hà rất giỏi, đậu luôn nguyện vọng một, giờ chỉ cần đậu nốt khối văn hóa trong kỳ thi tuyển sinh đại học là xong, tương đương với việc một chân bước vào cổng trường đại nghênh đón tháng trường đã treo lên những biểu ngữ như “Hôm nay không học, ngày mai thành rác rưởi”, rồi là “Vua trời lấn át hổ đất, toàn bộ đỗ 985”[1] các kiểu các loại.[1] 985 là Đề án 985 hay còn gọi là “Đề án các trường đại học hàng đầu thế giới” của Tàu. Chi tiết xem tại quay lại lớp 10 để giúp vẽ nốt báo Hà đang đứng cạnh tôi viết chữ, miệng cũng không nhàn rỗi, ghé vào tai tôi thầm thì, “Cục cưng của anh vẽ đẹp quá, họa sĩ lớn đấy.”Tôi vừa định khiêm tốn câu, hắn đã nói tiếp, “Người ta cũng là họa sĩ nè.”Trình độ có thể vẽ tình yêu thành cục cứt như hắn không biết lấy tự tin đâu ra Hà nhếch mép cười xấu xa, “Người vẽ tranh minh họa.”[2][2] Cụm từ gốc là 插画家, chỗ này bé Hà chơi chữ, cả cụm này đi kèm với nhau nghĩa đúng là “Người vẽ tranh minh họa”, nhưng dịch theo mặt chữ thì là “cắm vào họa sĩ”, mà họa sĩ ở đây là chỉ bé NgônTôi thấy hắn đây không phải là đang thăm dò bờ vực của cái chết, mà là đang sải cánh trên bờ vực của cái chết luôn là số cuối cùng của báo tường, chủ đề là “Lý tưởng của tôi”.Ở giữa một hàng chữ “Đỗ Thanh Hoa”, “Trở thành họa sĩ”, “Làm giáo viên”,… tôi liếc phát thấy ngay dòng chữ rồng bay phượng múa của Hạ Hà – “Bên nhau trọn đời”.Ngốc chúa, này thì lý tưởng cái ngày thi đại học, Hạ Hà xàm ngôn gì mà “Đít tím là thắng”, vì vậy dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của hắn, tôi đành phải xỏ chân vào cái sịp tím chóe lóe, cảm thấy mình bê đê đến hết thuốc Hà nói “Cục cưng ơi anh căng thẳng quá, cần cục cưng an ủi.”“Đừng căng thẳng,” tôi an ủi hắn, “Vì căng thẳng cũng vô ích thôi.”Hạ Hà “… Cưng biết ý anh không phải là loại an ủi này mà.”Hắn khó chiều thật đấy, tôi đành miễn cưỡng hôn hắn một tôi ra khỏi sân trường, mỗi người rẽ một hướng đi ngóc ngách của nơi đây đều đã từng có bóng dáng của chúng tôi từng chiến đấu hăng hái dưới ánh đèn, ôm hôn nhau trên góc cầu thang không người qua lại, sóng vai chạy cùng nhau trên sân thể dục khi trời nhá nhem tối,…Cuộc sống trung học phổ thông đã đặt xuống một dấu chấm chúng tôi sẽ hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.– KẾT THÚC PHẦN CHÍNH –

thì ra ông thẳng như này