🐺 Truyen Thu Mua Vo Truoc

Khung cảnh tuyệt đẹp của mùa cây thay lá đã khiến những vùng đất này là điểm đến hấp dẫn du khách mỗi độ sang thu. Blue Ridge Parkway, Mỹ: Đây được xem là một trong những con đường ấn tượng nhất nước Mỹ bởi cứ vào cuối tháng 9, các loài cây thay lá tạo nên khung Truyền thông Hàn Quốc cho biết hacker phát tán tin nhắn tình dục nhạy cảm của Joo Jin Mo và Jang Dong Gun đã bị cảnh sát bắt giữ. Chiều 11/9, thông tin Lý Dịch Phong bị cảnh sát Bắc Kinh (Trung Quốc) bắt giữ vì cáo buộc mua dâm gây chấn động dư luận. Trên mạng xã hội, vụ ai di khong Ái Thâu Lại Tinh Tinh angel and devil full bat diet long de chong truoc bao nguoc cua duc nu chương mới nhất Lô thạch đại lãnh chúa chương mới nhất Vô Cực Tôn Giả cuc pham bac si thu ve chai cuong che nguy trang full dai hanh quyet prc dai thoai tay du chi sieu cap duong tang tangthuvi dieu kha Độc Sủng Thánh Tâm doc truyen co gioi thi dung chet Theo cập nhật từ trang chủ của cuộc thi Miss Intercontinental 2022, Á hậu Bảo Ngọc đã đạt được 9,2 điểm trong phần thi Interview (phỏng vấn). Đây cũng là số điểm cao nhất của dàn thí sinh trong vòng thi này. Bảo Ngọc sở hữu trình độ tiếng Anh 8.0 IELTS, khả năng ăn nói Truyện Một Thái Giám Xông Thiên Hạ tác giả Tuyết Lý Có ba đạo lý thủ thành, một là cao thấp đồng lòng hiệp lực, quân dân không được phân biệt, hai là trong thành phải có binh lính tinh nhuệ, chuẩn bị đầy đủ lương thực, mọi người đồng tâm hiệp lực sức mạnh CÂU CHUYỆN BỐN MÙAVào một ngày đầu năm, bốn nàng tiên Xuân, Hạ, Thu, Đông gặp nhau ở vườn đào. Các chị em ai cũng phấn khởi vì được gặp lại nhau, họ nói cười vô cùng vui vẻ.Nàng Đông cầm tay nàng Xuân và nói rằng :- Xuân là người sung sướng nhất ở đây. Vì mùa Xuân đến cây cối xanh tốt mơn mởn Những tháng ngày sống trong Đường gia có tiếng cười, có tức giận, có trêu đùa, nhờ thế, nàng gặp được Hạ Thiệu Đình - người sẽ nắm tay nàng đi đến cuối đời. Truyện kể từ khi nữ chính Hứa Quân Dao là một đứa trẻ sơ sinh cho đến khi lớn, nam chính Hạ Thiệu Đình là trúc mã của Hứa Quân Dao. Cao thom lan gio truoc den, Phong tinh co luc con truyen su xanh. Rang: Nam Gia-tinh trieu Minh, Bon phuong phang lang hai kinh chu vang. Co nha vien ngoai ho Vuong, Gia tu nghi cung thuong thuong bac trung. Mot trai con thu rot long, Vuong Quan la chu noi dong nho gia. Dau long hai a to nga, Thuy Kieu la chi em la Thuy Van. Truyện tâm lý xã hội Mua Vợ Hân hạnh gửi đến quý thính giả yêu mến bộ truyện tiểu thuyết tâm lý tình cảm xã hội của tác giả Trích Tinh Lãm Nguyệt có tựa đề Mua Vợ. Đây là bộ truyện đang rất hot và được chuyển thể thành audio qua giọng đọc MC Thanh Mai. Mời các bạn cùng theo dõi bộ truyện ngay bây giờ Giọng đọc: MC Thanh Mai yVc2U. Lê Thượng Thần và vợ mình ly hôn chỉ chớp mắt đã trôi qua năm năm, Lê Thượng Thần đã khiến công ty chế tác của mình phát triển vượt trội, sự nghiệp suôn sẻ thuận lợi thăng tiến không ngừng, những chế tác của anh rất ăn khách được khán giả trầm trồ khen giao du ngày càng rộng rãi, biết vô số nam nữ, đi xã giao vô số bữa tiệc, uống vô số tối nay anh mới chỉ uống duy nhất một ly, còn chưa say đến mức sinh ra ảo giác chứ?Tối nay anh đến cũng là để xã giao, nhà hàng này không khí cũng khá cao nhã, có trình diễn Piano, nên anh chuyên tâm hơn một chút, dù sao bữa cơm này cũng liên quan đến tình hình sống chết của anh, thế nhưng anh lại liêntiếp mất hồn. Ánh đèn là nguyên nhân làm anh mất tập chung sao? Người nghệ sĩ ngồi trước đàn dương cầm chơi đàn ở trong phòng ăn, cho anh cảm giác rất giống đêm ly hôn hôm đó . . . ."Anh Lê, anh làm sao lại không ăn gì vậy?" Giọng nói mềm mại xuất phát từ cô gái trẻ tuổi ngồi phía đối diện với anh, cô tên là Tịch Na năm nay hai mươi tuổi, cô là một ngôi sao nữ mới nổi tiếng gần đây, gương mặt trang điểm đậm, nhìn rất xinh đẹp mỹ nhìn anh với ánh mắt rất nhiệt tình, giống như cô gái trẻ nhìn thấy thần tượng trong mộng của mình, hoặc là một người đói bụng mười ngày nhìn thấy một bữa tiệc đầy đủ các loại đồ ăn thức uống mắt kia hại dạ dày của Lê Thượng Thần co lại chỉ còn cỡ một quả bóngbàn. Anh lễ phép mỉm cười. “Có thể do thời tiết nóng nực, nên anh không có khẩu vị." Khi mình bị coi như một món ăn ngon thì người nào có thể ăn được đây?"Anh cảm thấy nóng à? Có lẽ máy điều hòa nhiệt độ không đủ mạnh, để em gọi phục vụ điều chỉnh lại nhiệt độ.""Không, không cần. Do gần đây, công việc của anh gặp nhiều vấn đề, anh cảm thấy rất áp lực, nên không muốn ăn.""Em hiểu rõ, cho nên mới hẹn anh tới đây để ăn cơm, muốn cho anh được vui vẻ. Ai, đều tại những người đó làm hại, bộ phim do anh chế tác rất tốt, tất cả mọi người đều muốn có cơ hội giành được vai nam chính, không giành được thì chính mình chịu thua đi, tại sao lại có thể dùng thủ đoạn lén lút để trả thù anh? Đầu tư được một nửa đột nhiên lại rút vốn ra, rất không biết điều!"Anh cười khổ."Ai, anh cũng rất bất đắc dĩ." Một số bạn học sinh nữ nói giới văn nghệ gần đây rất huyên náo, sóng gió xôn phim anh chế tác luôn đảm bảo tương đương với tỉ lệ người xem TV, rất nhiều người muốn có được một vai diễn trong chế tác của bộ phim mới nhất do anh chế tác gần đây, vai nam chính có hai người được đề cử tranh đoạt, thứ nhất là con trai độc nhất của một lập ủy nào đó, một người khác là cháu ngoại của vị trưởng bối từng dìu dắt anh tiến vào giới văn nghệ, hai người tranh chấp không ai dành được vai chính, cuối cùng lập ủy vận dụng quan hệ của mình để tạo áp lực, dồn ép bức lui đối thủ, để cho con trai độc nhất của ông ta được làm nhân vật diễn xuất chính của bộ vì thế mà phải liên tục nói xin lỗi vị trưởng bối kia, đối phương tỏ vẻ không để ý, vẫn sẽ xuất vốn hợp tác cùng anh trong tác phẩm mới, nào có thể đoán được ông ta đầu tư được một nửa, rồi đột nhiên nói muốn rút lại vốn đầu tư để cho công ty anh tự quay vòng. Kỳ lạ là, anh nhờ giúp đỡ bạn bè, mọi người trăm miệng một lời nói tình hình kinh tế căng thẳng, họ rất muốn giúp đỡ nhưng lại không thể giúp được đắc tội với người không nên đắc tội, chỉ có thể chấp nhận. Nhưng, bộ phim đã hoàn thành được một nửa, còn vượt qua dự trù của anh, anh đã sớm đầu tư toàn bộ số tiền mà anh có, bây giờ trong tay anh không còn dư đồng nào, nếu không có đủ số tiền lấy thừa bù thiếu, trong vòng nửa tháng, việc quay phim sẽ bị ngừng mắn, trời không tuyệt đường người, anh bất ngờ tìm được kim chủ —— đó là cha của Tịch Na. Nghe nói cha Tịch đã từng qua lại với xã hội đen, làm đại ca xã hội đen chính là có sự khác biệt, lập ủy cũng phải nể ông ta ba phần, dĩ nhiên ông ta cũng không để một trưởng bối nho nhỏ trong giới văn nghệ vào mắt. Tịch Na nói, ba em nghe nói đến hoàn cảnh khó khăn của anh, nên ông đã đồng ý ra tay giúp đỡ nếu anh muốn nhận được sự trợ giúp từ ba em phải chấp nhận một cái giá khá cao."Xã hội thật là đáng sợ, chuyện lục đục đấu đá lẫn nhau rất nhiều, giống như ba em nói, làm việc ở trong xã hội, ba phần dựa vào thực lực, bảy phần còn lại là phải biết dựa vào các mối quan hệ." con mắt Tịch Na lóe sáng. "Rất tốt a, anh gặp được em, nếu anh biết em sớm một chút, bây giờ cũng sẽ không phiền toái như vậy!"Biết cô phiền toái của anh mới bắt đầu càng nhiều hơn ."Đúng vậy, chúng ta bây giờ có thể bàn đến vấn đề tiền đầu tư rồi chứ——""Em vẫn rất thích anh, em đã theo dõi tin tức của anh từ lúc anh mới bước chân vào giới văn nghệ, khi đó anh chỉ là một ngôi sao nam rất cuốn hút, em đã thu thập tất cả những bài báo viết, áp-phích về anh——""Đó là chuyện thật lâu trước đây." Đôi mắt của Tịch Na bỗng nhiên lóe sáng, Lê Thượng Thần xem ra rất cần tiền, dùng tiền đổi lấy mạng sống của anh có khi anh cũng chấp nhận."Đối với em mà nói mỗi một ngày trôi qua là một ngày em nghĩ đến anh! Anh rất cuốn hút khiến em không có lúc nào dừng si mê anh , không ngờ đến em sẽ tiến vào giới văn nghệ, còn được tham gia vào bộ phim do anh chế tác, mặc dù chỉ là một vai diễn phụ, em vẫn cảm thấy rất vui mừng, rất vui mừng, rất vui mừng đó!""Nếu như anh đồng ý làm bạn trai của em, dù em chết ngay cũng không còn tiếc nuối!"Lê Thượng Thần cảm thấy cổ họng mình như bị nghẹn lại, anh cười khổ. "Em vẫn còn nhỏ tuổi, không nên nghĩ như vậy, tương lai em còn có thể gặp được rất nhiều người đàn ông tốt hơn anh ——""Anh chính là tốt nhất! " Tịch Na nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái và ái mộ. "Một lát chúng ta đến Par¬ty có được hay không? Tối nay, bạn em tổ chức Par¬ty sinh nhật, em đã nhận lời đến dự, anh đi cùng em có được không?""Chỉ sợ anh quá già rồi, không thích hợp với những nơi đó." Anh thầm than, tại sao cơ hội sống duy nhất của anh lại nằm trong tay của cô bé này? "Chúng ta vẫn nên nói đến vấn đề tiền đầu tư, bộ phim này cũng là lần đầu tiên em tham gia diễn xuất, em không hy vọng chuyện này mau chóng đượcgiải quyết sao?"Tịch Na cong cái miệng xinh xắn nhỏ nhắn, nói "Em nói rồi mà..., chuyện tiền đầu tư anh không cần phải lo lắng, ba em thương em nhất, em chỉ cần nói một tiếng, bao nhiêu tiền ông ấy cũng sẽ cho.""Như vậy, anh sẽ tìm thời gian thích hợp để đến thăm hỏi ba em, ngày mai có được không?""Ai, anh nghe không hiểu ý của em rồi, anh không cần phải đi thăm hỏi ba em, bởi vì, dù sao anh cũng chỉ là người chế tác trong bộ phim mà em đóng, không phải là gì của em cả, ba em sẽ không giúp anh. Nhưng, nếu như anh là bạn trai của em, ba em nhất định sẽ bỏ tiền ra giúp anh, giống như lúc trước ông ấy giúp người bạn trai cũ của em mở một cửa tiệm vậy, ông ấy sẽ coi anh như người nhà mà quan tâm, chăm sóc."Nói cách khác, nếu không trở thành bạn trai của cô bé này, cho dù anh có điđến nhà họ Tịch biểu diễn nuốt kiếm và nhảy qua vòng lửa cũng không lấy được một xu."Em nói là bạn trai trước của em từng bắt cá hai tay sao?" Anh từng xem bài phỏng vấn Tịch Na trên báo, cô ta từng nói đến tình hình của mình, anh nhớkết quả của người đàn ông kia là ——Tịch Na cười quyến rũ. "Đúng vậy, lúc đó biết hắn ta bắt cá hai tay em thật đau lòng, em liền bảo với ba lấy lại số tiền đã bỏ ra giúp hắn ta, ba em nói, tiền đã dùng để mở tiệm, lấy lại thế nào được? Nói là nói như vậy, kết quả ông đã phái người đi đập nát cửa tiệm rồi đánh cho tên đầu heo bắt cá hai tay đó một trận nhừ tử, anh xem, ba em có oai phong không?"Quá khủng khiếp chứ? "Cho nên, nếu anh và em giao du qua lại với nhau rồi lại chia tay, ba em chắc cũng sẽ đến đập studio của anh, thuận tiện cắt đứt luôn gân chân của anh, phải không?""Không có, nếu anh đồng ý quen với em, em cũng không nỡ chia tay với anh đâu !"Lê Thượng Thần cười khổ. "Tịch Na, chúng ta chênh lệch nhau quá nhiều tuổi, anh cảm thấy làm như vậy không được, ba em sẽ đồng ý chứ?""Ba em sẽ không quản lý việc em quen bạn trai, ông ấy nói chỉ cần đối phương thương yêu em là tốt rồi. Ai da, anh rốt cuộc đang do dự cái gì? Em không đủ xinh đẹp sao? Anh quen với em, em sẽ bỏ tiền giúp anh quay phim, hay là anh sợ ba em? Hay là chúng ta trước tiên chưa cần làm người yêu vội, dù sao bạn bè cũng có thể làm rất nhiều chuyện, em bảo đảm, chỉ cần anh ở cùng em một đêm, anh sẽ muốn làm bạn trai của em ngay lập tức. Anh đừng sợ, em sẽ không bắt anh phải chịu trách nhiệm." Cô nói như vậy đã ám hiệu cho anh quá rõ ràng..., còn thiếu điều chưa nói là cô thuê một căn hộ cách nơi này không xa lắm, chỉ cần đi xe mười phút là tới. Từ nhỏ, khát vọng được yêu, được tiếp nhận, Lê Thượng Thần không ngờ gặp được tình yêu thì anh lại xoay người chạy anh nói chuyện phải tuyệt tình, đem giới hạn của hai người kéo dài ra. Cô phải bảo vệ con trai, ước gì anh đừng tới quấy nhiễu, quyết không chủ động đi tìm anh, cho nên lần này phải hoàn toàn kết tâm anh như có một phần theo đó mà chết núi trước, anh tới nhà gỗ của Tịch Na, mới biết đêm hôm qua cô đã trả phòng, em họ nhờ quản lí sơn trang nói lại, cậu muốn mang Tịch Na thất tình đi chơi một hai vậy anh xuống núi một mình, không phải ần đầu tiên lái xe một mình, nhưng là lần đầu tiên anh cảm thấy cô đơn như đi thẳng đến phòng chụp ảnh, lập tức lao đầu vào công việc. Anh không ở đây mấy ngày, tổ kịch bản vẫn làm việc thuận lợi, anh lại trở về công ty, xử lí công việc, đêm khuya mới về đến thư hai, sáng sớm anh lại đến phòng chụp ảnh, bận đến nửa đêm canh ba mới về nhà nghỉ ngơi. Anh lợi dụng công việc bận rộn, giải sầu nhưng cũng không thoát khỏi sự cô rất mệt, đến mức sáng hôm sau bảy giờ chuông cửa vang lên thì anh vẫn còn ngủ mê man. Chuông cửa liên tục vang lên trong năm phút, anh mới mặc áo ngủ, nửa tỉnh nửa mê đi mở chính vừa mở, ngoài cửa rõ ràng là Từ Lỵ mặc áo sơ mi màu tím mỏng manh, nút áo sơ mi mở thật thấp, đường cong trước ngực như ẩn như hiện, váy bò bao quanh chiếc mông tròn vểnh lên của cô, giày xăng đan cao ba tấc khiến cho đùi đẹp của cô càng lộ vẻ thon dài. Cô buộc tóc đuôi ngựa, trên mặt đeo một cặp mắt kính. Mặc dù bên cạnh là một bé trai, nhưng cô tuyệt đối không giống một người mẹ, ngược lại giống như nữ minh tinh hiện đại quyến rũ. Cô thật đẹp, đẹp đến không chân thật, Lê Thượng Thần lo lắng, cho là mình chưa tỉnh ngủ, cô đi vào trong giấc mơ của anh con trai ngiệt tình gọi to với anh. “Ba, buổi sáng tốt lành!”“Chào buổi sáng.” Từ Lỵ Hoan ung dung đi vào nhà anh. “Oa, anh ở trong cao ốc này thật không tệ! Nơi ở tốt, quang cảnh đẹp, anh là nhờ phòng thiết kế nào làm vậy? Em đoán xem... là phong cách Bắc Âu! Em cũng thích phong cách này, đơn giản thuận tiện, tiếc là không được tốt lắm, có cảm giác thật lanh lẽo.”Anh mờ mịt nhìn cô đi lại trong phòng, vẫm cảm thấy mình đang nằm mơ.“Nhân viên quản lí của tòa nhà này rất có trách nhiệm, em vừa rồi mới giải thích với ông ấy thật lâu, ông ấy không tin em là vợ trước của anh, kết quả em vừa đưa Tiểu Mị ra, ông ấy liền để em đi.” Cô cười hì hì. “Con trai anh rất giống anh, anh muốn đổ cho người khác cũng không được.”“Em... tìm anh có việc?”“A, bởi vì em phải cùng Phương Phương đi Đạm Thủy, tạm thời không tìm được người chăm sóc con trai, có thể giao Tiểu Mị cho anh không?”Anh vẫn chưa hoàn toàn tình táo, vừa nghe liền sửng sốt. “Bảo mẫu đâu?”“Bảo mẫu ngã bệnh, lại bị cảm, không thể chăm sóc con trai.”“Em không tìm người khác chăm sóc nó được sao?”“Không tìm đượ. Không phải anh nói sẽ nguyện ý làm tròn trách nhiệm của một người ba sao? Ba đươc nhiên có trách nhiệm chăm sóc con mình chứ?” Anh á khẩu không trả lời được. “Nhưng anh có việc...”“Vậy thì mang Tiểu Mị theo, anh không cần kết quả quay phim, chỉ đứng ở bên sân làm giám đốc, không phải sao?’“Nhưng anh chưa bao giờ chăm sóc trẻ con, anh không thể chăm sóc được nó!” Đây là mơ, nhất định là một giấc mơ, cô không thể nào dẫn con tới cho anh chăm sóc, cô sợ anh cướp con trai, không phải sao?“Chăm sóc trẻ con không khó, Tiểu Mị rất ngoan. Đồ của nó đều để trong hành lí, nhớ đó, một ngày chỉ được uống một cốc milo, có vấn đề gọi điện hỏi em là được. Được rồi, em đi đây! Lúc về mua cá nước ngọt cho anh!”Cô để lại túi hành lí nhỏ, đóng cửa, mang giày cao gót tự nhiên rời nhà chỉ còn Lê Thượng Thần đang mặc áo ngủ và một bé trai với vẻ mặt mong cúi đầu nhìn con trai, khuôn mặt nhỏ nhắn cười, đi tới cầm tay anh. Tay con trai vừa nhỏ vừa mềm... đây không phải là mơ!Anh vuốt mặt, phát ra một tiếng thở có biện pháp gì? Lê Thượng Thần không còn cách nào khác là mang con trai tới phòng chụp ảnh, dĩ nhiên tạo nên náo động trai cực kì dễ thương người gặp người thích, mỗi người đều muốn chơi cùng với nó, nhân viên nữ làm việc cũng muốn ôm nó, cha anh tuân phi phàm, con trai thì tuần tú lanh lợi, hai cha con như một bứa họa, khiến mọi người ghen chết!Từ Tử Kình rất xấu hổ, dính chặt cha nó, muốn cha ôm. Quá nhiều người đến nhìn nó, nó sợ, cố gắng đem mặt giấu vào bả vai của cha mình, tránh không nhìn người khác, chọc cho mọi người một trận cười trai được chào đón như vậy, dĩ nhiên Lê Thượng Thần rất sung sướng. Sau khi anh tỉnh táo, vẫn không hiểu hành vi kín đáo của Từ Lỵ Hoan khi đưa con trai cho anh, nhưng vẫn rất vui vì được gần gũi với con. Ngoài ra, anh không dám nghĩ quá nhiều, thà tin tưởng cô thật sự không tìm được người chăm sóc, mới đem con cho đó tổ kịch bản bắt đầu vào công việc, Lê Thượng Thần đưa con trai đến một góc. Khắp nơi trong phòng chụp ảnh đều là dây điện và đạo cụ, không thể chơi bóng, thật may Từ Lỵ Hoan đã chuẩn bị vài món đồ chơi và một số thứ nhiều màu sắc, anh chơi cờ nhảy với con trai, sau đó thảo luận nên tô màu gì cho con voi, hoặc đưa con trai đến xem diễn viên đóng phim, trừ lúc con trai mỗi hai mươi phút là nhớ đến milo, anh không ngừng nghĩ cách dời đi sự chú ý của nó, con trai thật sự không khó chăm trưa lúc tổ kịch bản cùng nhau đặt cơm, anh đưa thức ăn trong hộp vào trong bát nhỏ, hai cha con cùng nhau ngồi ăn cơm, anh bất ngờ phát hiện con trai cũng thích ăn đậu phụ như anh, vì vậy liền dặm đậu phụ nhường cho con trai, nhìn nó ăn say sưa, anh có một loại cảm nhận hạnh trưa ăn được một nửa, Từ Lỵ Hoan gọi điện cho anh.“Hai người đang làm gì vậy?”“Ăn cơm trưa, em thì sao?”“Em cũng vậy, bạn bè của Phương Phương có mở một ngôi nhà dân gian ở Đạm Thủy, cô ấy mời bọn tới.”“Ở đó chơi vui không?”“Không tệ! Thật ra em muốn đưa Tiểu Mị tới chơi, sau lại cảm thấy không muốn chăm sóc đứa nhỏ, một mình thoải mái một chút, Tiểu Mị không làm phiền anh chứ?”“Không, nó rất dễ chăm sóc!”“Xem đi? Em đã nói rồi! Anh lo lắng quá nhiều, chăm sóc trẻ con cũng không khó.” Giọng nói của cô vui vẻ, giống như không lo lắng anh có thể không trả con trai lại cho cô.“A Lỵ...”“Hả?”“”Tại sao em lại mang Tiểu Mị đến cho anh?”“Không phải anh muốn ở cùng nó sao?”“Dĩ nhiên muốn, anh rất thích nó.” Chính là bởi vì quá yêu thích, anh sợ mình không thể buông tay, sợ sau một ngày vui vẻ, là cuộc sống càng thêm cô đơn.“Nếu thích, tại sao không nắm lấy?”Hình như lời cô nói chứa đầy hàm ý, nhưng anh không có lời đáp trả.“Được rồi, em muốn đi ăn cơn, em sẽ về sớm một chút, sáu giờ tới phòng chụp ảnh có thể đón Tiểu Mị không?”“Hôm nay anh không muốn ở lại phòng chụp ảnh quá muộn, anh ở nhà chờ em.”Hơn bốn giờ chiều, anh mang con trai về nhà, anh pha milo cho con trai, cậu nhóc vui vẻ xem ti vi, nhưng theo thời gian từng chút trôi qua, càng gần đến sáu giờ, tâm tình anh càng ngờ anh đợi đến sáu giờ rưỡi, Từ Lỵ Hoan mới xuất hiện với một túi rau.“Mới lượn quanh chợ mua thức ăn với Phương Phương, nhiều người quá, thiếu chút nữa không qua nổi.” Cô khom lưng, tiếp được con trai chạy đến, thơm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai. “Từ Tiểu Mị, hôm nay đi quay phim cùng ba, chơi có vui không?”“Chơi rất vui!” Con trai cười sáng lạn.“Sau này có muốn đến phòng chụp ảnh với ba không?”“Muốn!”Tại sao lời nói hôm nay của cô, tất cả đều khiến cho anh có một cảm giác bị tính kế?Cô lại hỏi anh “Buổi tối anh có việc gì không?”“Ăn tối, xem kịch bản, tiếp theo muốn xem tác phẩm mới, rồi nghiên cứu danh sách diễn viên thích hợp.” Đã sớm có thói quen ở một mình vào ban đêm, nhưng lúc này người phụ nữ khiến anh hạnh phúc nhất đang ở đây với con trai, thói quen cuộc sống của anh đột nhiên trống rỗng một cách đáng sợ.“Buổi tối còn có việc sao? Thật đáng thương.” Cô lục lọi ví da. “...A? Em không tìm thấy chìa khóa...” Cô dốc ngược ví da, khoa trương kêu lên “Hỏng rồi, em không thấy chìa khóa đâu! Em không thể vào nhà rồi!”“Không có chìa dự phòng sao?”“Không có!”“Vậy thì kêu thợ khóa thôi.”Nụ cười của cô cứng đờ. “Không cần, em không thích gọi thợ khóa, có người ngoài vào nhà, em sẽ sợ.” Cô chớp chớp đôi mắt đẹp đáng yêu, giả bộ yếu ớt.“Anh có thể chờ thợ khóa với em.”A, mở miệng ngậm miệng đều là thợ khóa, sao đột nhiên anh lại yêu thợ khóa như vậy? Làm cầu cho anh mà con không nhận!“Nơi này của anh có nhiều phòng không? Để cho em ở một đêm là tốt rồi!” Co trăm phương ngàn kế chính là vì câu nói khẽ nhíu mày, vẻ mặt như có điều suy Lỵ Hoan tràn ngập tin tưởng, hôm nay cô cố ý ăn mặc xinh đẹp bắn ra bốn phía, anh luôn ở phái hành động, sống chung ở trên núi ba ngày, anh không phải ngồi hoài không loạn, hiện tại cô chủ động đưa tới cửa, cúng không tin anh cự tuyệt nghe anh thong thả nói “Da mặt của em thật dày.”Cô trố mắt, rồi anh nói tiếp “Anh chưa có gặp qua người nào vừa đánh mất chìa khóa liền trực tiếp muốn ở nhà của người ta.”Mắt của cô đỏ gay, lẽ nào lại thế, sao lại không dụ dỗ được anh? Chẳng lẽ cô già, nhan sắc tụt giảm rồi?Mặc kệ! Cô kín đáo đưa con trai cho anh, tuyên bố “Cứ như vậy, tối nay em và Tiểu Mị sẽ ở đây.”“Ách, A Lỵ...”Cô không để ý đến anh, đi thẳng vào nhà anh, cởi giày xăng-đan, tự mình tìm phòng bếp, nói rõ tối nay không cau mày, bất đắc dĩ đóng cửa chính, khóe miệng lại hiên lên nụ cười vui sướng nhất từ khi xuống núi tới nay. Thứ bảy, Từ Lỵ Hoan rời giường rất sớm. Hôm nay, thời tiết khá tốt, cô làm bữa sáng, sau đó nhìn chằm chằm vào con trai mình vừa ăn sáng xong đang đi đánh răng rửa mặt, cô giúp cậu nhóc chải đầu, thay quần áo, nhân tiện cô cũng thay đổi luôn trang phục của cả đã chuẩn bị sẵn sàng, bây giờ mới đến bảy giờ đồng hồ. Thời gian bọn họ hẹn nhau là tám giờ. Cô kéo hành lý ra ngồi chờ ở ngoài phòng khách, con trai của cô thì ngồi bên cạnh vẽ tranh, khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt cha mình đang rất chuyên người bọn họ sẽ giống như một gia đình sao? Con trai cùng với anh nhìn một cái cũng biết hai người là cha con, còn cô thì không giống? Bọn họ từng là vợ chồng. Sau khi kết hôn, bọn họ vẫn như cũ giống người yêu hơn là giống với người của một gia đình, thời gian bọn họ sống chung với nhau quá ít, lại đang là thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt, mãi mới chờ được đến lúc cả hai có thời gian rảnh rỗi, dĩ nhiên mau chóng. . . . . . Khụ, muốn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, mối quan hệ của bọn họ ngày càng lạnh nhạt, nhưng ở phương diện này trước sau vẫn nhiệt tình như lửa, bác sĩ nói cô rất khó có thể mang thai, không ngờ anh "Cố gắng" quá độ vẫn khiến cho cô mang thai đã nào...! Anh yêu cầu cô đóng vai một đôi vợ chồng đã ly hôn nhưng vẫn còn tình cảm mặn nồng chưa dứt, vì đứa con nên bây giờ hai người muốn tái hợp lại với nhau, có hay không bao gồm cả việc hai người cùng chung chăn gối?Cô cố gắng nghĩ lại, hình như không có, nhưng là, không thể thiếu được một số hành động thân mật chứ? Cũng không thể quá xa cách, ban đêm chẳng lẽ phải ngủ chung một giường? Đã có với nhau một đứa con, kiêng dè cái này hình như không cần thiết. . . . . . Hai má cô nóng lên, nhưng là, nhưng. . . . . .Ách, cô lại có cảm giác nhịp tim của mình đang đập thình thịch Thượng Thần cũng không có khác mới tờ mờ sáng, anh liền hôm qua, anh ở trường quay đợi đến rạng sáng, vốn định ngủ thêm nhiều một chút, bởi vì hôm nay phải lái xe lên núi mấy giờ đồng hồ liền, nhưng nghĩ tới Từ Lỵ Hoan cùng với con trai mình, anh không thể nào ngủ được, nên đã dứt khoát rời không muốn ăn bữa sáng, anh chỉ uống một ly cà phê, rồi đi tắm, anh xử lý bản thân mình tất cả đâu đó đều sạch sẽ, cạo sạch râu ria. Hành lý sớm đã chuẩn bị xong, anh cảm thấy không yên tâm nên mở ra kiểm tra lại, anh nghĩ mình muốn hút một điếu thuốc, bởi vì mỗi khi tâm tình của anh hồi hộp và căng thẳng anh liền muốn hút thuốc, nhưng anh lại không muốn mang một thân toàn mùi thuốc lá đi gặp con trai uống thêm một ly cà phê, rồi kiểm tra hành lý lại một lần nữa, thời gian vẫn còn rất sớm, anh đặc biệt vì ngày hôm nay mua thêm mấy bộ quần áo mới tinh, đứng ở trước gương to ngắm từng là một người mẫu, nên đối với cách ăn mặc quần áo cũng có một chút đánh giá cùng hiểu biết, hôm nay anh đã lựa chọn cho mình một bộ trang phục rất khéo léo và tỉ mỉ, nhìn vào bóng người trong gương, anh cảm thấy mình xem ra vẫn chưa đủ anh không biết đã giống với một người cha chưa nhỉ? Âu phục màu xám đậm, sắc khí nhàn nhã như vậy có đủ chững chạc không? Có thể hay không con trai gọi anh một tiếng ba? Vợ trước có hay không nhìn thấu ý đồ của anh, mà từ chối gặp mặt? Có lẽ căn bản cô cũng không muốn sống chung cùng với anh ba ngày đi?Tâm tình anh thấp thỏm lo lắng không yên, thật vất vả mới đợi được đến bảy giờ rưỡi, anh nhanh chóng chạy ra cửa lái xe rời đi, đúng tám giờ đồng hồ anh có mặt ở trước cửa tòa Cao ốc nơi mẹ con Từ Lỵ Hoan sinh nhìn thấy cô và con trai mình đang mang theo hành lý, ngồi ở bồn hoa phía trước cửa đợi anh. Cô mặc một bộ váy len màu đỏ sậm dài đến đầu gối, eo nhỏ đeo thêm một chiếc thắt lưng gắn liền với váy, mang một đôi dép lê thấp, nhìn cô kín đáo mà vẫn rất xinh đẹp đoan trang, cô tựa như một người mẹ hoàn hảo được quảng cáo ở trên truyền hình nhìn thấy anh, thì khẽ mỉm cười. Chỉ với nụ cười mỉm kia của cô thôi cũng đã khiến cho lồng ngực của anh căng thẳng thêm vài phần, tựa như có chút đắng lại tựa như rất ngọt xuống xe, đem hành lý của cô và con trai để ra phía sau buồng xe, hai người trao đổi một số đề tài vụn vặt với nhau, anh hỏi mẹ con cô đã ăn sáng chưa, rồi nói sơ sơ về việc đi đường xe phải mất bao nhiêu thời trai mặc một bộ quần áo mỏng manh, đang cố sức nhét chiếc áo khoác liền mũ hình con ếch vào balo to phình của mình, bé trai xiết chặt lấy tay rồi nép sát vào người mẹ mình, mắt to đen láy đang nhấp nháy, tò mò quan sát anh. Mỗi lần tầm mắt của anh nhìn lại, bé trai sẽ giả bộ nhìn về nơi khác, có vẻ như đang xấu Thượng Thần nói "Anh đã mua cho Tiểu Mị một ít quà tặng." Anh mở cửa xe, lấy ra từ phía sau chỗ ngồi một túi lớn đều là đồ trơi trẻ em mà mấy ngày trước anh chọn mua .Từ Tiểu Mị nhìn mấy món đồ chơi, đôi mắt to tròn đáng yêu liền phát sáng, nhưng lại do dự không dám tiến lên đón Lỵ Hoan hối thúc con trai. "Mẹ đã dạy con, lúc này phải nói gì?""Cám ơn." Bé trai khéo léo mở miệng, nhìn về phía cha mình, để lộ ra nụ cười xấu bằng hai chữ của cậu nhóc, đã khiến trái tim anh xuất hiện một cảm giác lạ lẫm mà anh chưa bao giờ có giống như một chuỗi những âm thanh kỳ diệu của thiên nhiên đang chuẩn bị lên xe thì nghe được con trai mình nói trong xe không có ghế ngồi an toàn dành cho trẻ em, Lê Thượng Thần kinh ngạc."Không phải đến bốn tuổi sẽ không cần dùng đến ghế ngồi an toàn cho trẻ nhỏ nữa sao ?""Không sai, chỉ là Tiểu Mị trọng lượng tương đối nhẹ, vì lý do an toàn, em vẫn tiếp tục để cho con sử dụng.""Anh điều tra qua tài liệu, cho là Tiểu Mị không cần dùng đến, cho nên đã không chuẩn bị, không phải là anh quên."Anh cố gắng giải thích, giọng điệu của anh khiến Từ Lỵ Hoan buồn cười. "Em không trách anh. Không sao, trong xe em có, em đi lấy mang ra đây để cho anh lắp đặt, lập tức sẽ ổn thôi."Lắp đặt ghế ngồi an toàn cho trẻ em phía sau xong, Lê Thượng Thần nhìn về phía con trai mình rồi nói "Xong rồi, lên xe thôi." Anh lộ ra nụ cười dịu dàng thân thiết nhất, đưa tay hướng về phía con trai mình, anh nghĩ muốn tháo balo xuống cho cậu nhóc, để cậu nhóc vào trong xe ngồi dễ dàng ngờ thằng bé chợt luồn ra sau lưng mẹ mình, cự tuyệt sự đụng chạm với anh."Tiểu. . . . . . Tiểu Mị?" Anh thử đưa tay ra lần nữa, con trai anh vẫn trốn phía sau mẹ mình, chỉ lộ ra một đôi con ngươi đen phòng bị nhìn anh chằm chằm, giống như anh đang chuẩn bị khi dễ nó Thượng Thần cứng tay tại chỗ, vươn tay ra không đúng, rút tay lại cũng không phải. Anh nên làm như thế nào?"Tiểu Mị sẽ tự mình lên xe ." Từ Lỵ Hoan vỗ nhẹ vào người con trai, nhỏ giọng khích Tiểu Mị nghe vậy mới giám từ sau lưng mẹ đi ra ngoài, leo lên chỗ ngồi phía sau, cậu không chút do dự đem đống đồ chơi kia đẩy ra, thận trọng cởi chiếc balo xuống đặt nó ở bên người, nịt dây an toàn cho nó, rồi mới ngồi vào ghế ngồi an toàn của chiếc balo này cất giấu kho báu sao? Lê Thượng Thần không dám cố gắng lại gần giúp một tay, chỉ đứng nhìn Từ Lỵ Hoan giúp con trai mình cài dây nịt an toàn. Nhóc con lúc lên xe còn cố ý tránh anh ra, từ bên cạnh anh lượn quanh một vòng lớn mới lên xe, tất cả đều thu vào trong mắt anh, khiến anh cảm thấy đáy lòng mình có trăm ngàn vết thương. Anh bị con trai ghét.....Cuối cùng ba người cũng lên Thượng Thần nói "Anh mới vừa rồi gọi cho ba, ba ngày hôm qua đã đến Trang viện rồi, còn em trai anh thì sau giữa trưa mới đến.""Ừ, cậu ấy chắc hẳn sẽ mang bạn gái đến đây đi?" Từ Lỵ Hoan nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Anh nói "Ba" mà không phải nói là "Ba anh", hiển nhiên anh đã bắt đầu diễn vai người một nhà với cô rồi đi, cô làm như thế nào để gọi một tiếng ba đây?"Là ba nói như vậy, nhưng anh nghe nói cậu ấy độc thân đã lâu rồi, chỉ là vừa nhận điện thoại của ba, thì sau đó đột nhiên thấy cậu ấy có quen một cô bạn gái, hôm nay sẽ mang đến cho ba anh xem mặt.""Không có gì hay để tò mò cả, anh cũng vậy thôi, ba anh yêu cầu anh dẫn em tới, không phải anh cũng làm được sao, còn vượt qua cả yêu cầu của ba anh nữa, đó là thuyết phục em với anh diễn cảnh tái hợp. Xem ra hai anh em các người rất hiếu thuận, thỏa mãn mọi nguyện vọng của cha mình."

truyen thu mua vo truoc