🕹️ Nữ Quản Giáo Trong Ngục Giam Nam

Nữ quản giáo trong ngục giam nam. Chương 1: Ngục giam nam phạm nhân. Edit: Tiểu Y Y. Cửa sắt cũ kỹ cao năm mét chậm rãi đóng lại, triệt để ngăn cách với mọi thứ bên ngoài, dập tắt hi vọng cuối cùng của Bạch Thiến Thiến. 5 chương mới nhất truyện Nữ Quản Giáo Trong Ngục Giam Nam. Chương 87 - Phiên ngoại Kiều Vũ x Bạch Thiến Thiến H. Chương 86 - Phiên ngoại Kiều Vũ x Bạch Thiến Thiến H. Chương 85 - Sinh hoạt tính phúc của Lục Ngân X Bạch Thiến Thiến. Chương 84 - Sinh hoạt tính phúc của Lục Thể loại: Np (Cụ thể là 1 nữ 3 nam), sư đồ luyến, siêu sắc, BT và SM, HE Nữ chủ nhân Lam Tĩnh Nghi làm cô giáo ở một trường học tư nhân đã bảy tám năm rồi. NỮ QUẢN GIÁO TRONG NGỤC GIAM NAM. Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt. Thể loại: sắc, NP cao H. Nguồn: sưu tầm. Tác giả: Dưới Ánh Trăng Kéo Dài. Nhà giam nam ở địa phương hẻo lánh. Chỉ có Bạch Thiến Thiến là nữ. Nơi này tràn đầy tội ác, bạo lực, dâʍ ɭσạи. Điên cuồng làm Cũng theo lời nữ giáo sư, với các yêu cầu khắt khe trong sản xuất vắc-xin, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) cho rằng, điều kiện sản xuất của Việt Nam những năm 1990 là không đạt yêu cầu để sản xuất vắc-xin sử dụng cho người. Điển hình là thời điểm sản xuất vắc Mỹ Một nữ quản giáo ở Alabama bị tình nghi giúp một nghi phạm giết người tẩu thoát khỏi nhà tù và cả hai đang lẩn trốn cùng nhau. Tù nhân Casey White và nữ quản giáo Vicky White sáng 29/4 cùng rời khỏi nhà tù hạt Lauderdale, bang Alabama. Vicky White nói với các đồng nghiệp Địa ngục nằm ở Nam Thiêm Bộ Châu (châu Thiêm Bộ ở phía Nam của thế giới). Dưới châu Thiêm Bộ có một Đại Địa Ngục, phía trên châu lại có Biên Địa Ngục và Độc Địa Ngục. Đây là nơi ở của các ác nhân gây tội. Sách Địa tạng kinh lại cho phía đông Diêm Phù Nữ Quản Giáo Trong Ngục Giam Nam FULL. Thể loại: Truyện Sắc , Đô thị , Ngôn Tình - Truyện mới của tác giả Dưới Ánh Trăng Kéo Dài với tựa đề Nữ Quản Giáo Trong Ngục Giam Nam là một bộ truyện khá hay kể về một nhà giam của những con người mang nhiều tội ác. Là trong Nơi đây giam giữ 135 tín hữu. Ngục thứ Ba cách Phước Lễ độ hơn 5000 thước, trên đường hướng về Đất Đỏ, Long Điền. Có 140 tín hữu đã bị giam giữ tại đây. Ngục thứ Tư trong làng Phước Thọ, trung tâm Họ Đất Đỏ, là nơi giam giữ 125 nữ tín hữu và trẻ con. Vn3Fjz. Edit Tiểu Y YThấy sắc mặt cô càng ngày càng ngưng trọng, Giang Ly ngược lại phá lệ cười đến thoải mái “Em cảm thấy, Lục Ngân có thể đoán được em đang ở chỗ này không? Ha ha ha, Bạch quản giáo, em không phải đang đói bụng sao? Trước ăn một chút, chốc nữa, em muốn hỏi cái gì, tôi đều sẽ nói cho em nga ~~”Nói xong, anh nâng lên tay chậm rãi vuốt ve đỉnh đầu cô, động tác như muốn an ủi Thiến Thiến hít sâu một hơi, làm chính mình bình tĩnh rồi, chuyện đã đến nước này, tình huống còn có thể tệ hơn nữa sao? Nếu cô đã quyết định trả thù đám đàn ông này một phen, sao có thể dễ dàng bị dọa như vậy?Vì thế, cô ngồi xuống, cúi đầu chậm rãi hưởng dụng mì thịt bò trêи cũng thật sự đang đói bụng, một hồi liền ăn hơn phân nửa, khí lực trong thân thể lúc trước bị xói mòn, hiện tại đã được bổ sung rất nhiều, ngay cả sắc mặt cũng hồng nhuận hơn Ly một ngụm cũng không nhúc nhích, vẫn luôn cười tủm tỉm nhìn chằm chằm người phụ nữ đang ăn đến vui sướиɠ bên cạnh, chờ cô ăn xong, còn rất tri kỷ lấy khăn tay nhỏ giúp cô xoa xoa khóe miệng.“Đi, chúng ta ôn lại một chút kỉ niệm về nơi này, thế nào?”Ổn định tâm trạng xong xuôi, Bạch Thiến Thiến hướng về phía anh hơi hơi mỉm cười, mở đôi tay, giống như đứa nhỏ làm nũng “Ôm em.”Giang Ly rất thích dáng vẻ như mèo con nhỏ của người phụ nữ này, hết thảy đều phải ỷ lại anh, loại cảm giác bị yêu cầu này, làm anh lần đầu tiên cảm thấy thực hưng mang theo cô, đi tới ký túc xá cô từng ở, trêи giường đệm, đúng là một bộ chế phục quản giáo màu xanh lá Thiến Thiến từ anh trong lòng ngực xuống dưới, chậm rãi đi đến mép giường, cầm lấy chế phục vuốt ve, cúi đầu không biết nghĩ cái Ly vốn tưởng rằng cô đang nhớ tới mấy chuyện không vui lúc trước, vừa mới chuẩn bị trêu đùa vài câu, lại phát hiện người phụ nữ trước mắt, như là không có việc gì người, quay đầu cười xinh đẹp với nah, ôn nhu khách khí “Anh đi ra ngoài, em thay bộ quần áo này, được không?”“Yên tâm, tôi tạm thời sẽ không làm gì đó với em.” Bất quá về sau, thì không nói trước được……Giang Ly nhún vai, cũng không đi ra ngoài, chỉ xoay người Thiến Thiến cũng không làm ra vẻ, đưa lưng về phía anh, đem bộ chế phục kia, mặc vào trêи người.“Được rồi.”Cô dứt lời, lúc này Giang Ly mới xoay người lại, trong nháy mắt, ánh mắt anh trầm xuống một người Bạch Thiến Thiến trước lồi sau vểnh, chế phục to rộng chẳng những không thể che lấp dáng người cô, ngược lại càng khiến nó có vẻ mê hoặc nhân diện với cặp mắt đã cong thành vầng trăng non kia, tâm Giang Ly hơi hơi rung động một chút, nhưng rất nhanh đã bị anh xem nhẹ “Đến đây đi, chúng ta ra ngoài đi dạo.”Nhìn Giang Ly duỗi bàn tay to qua, lại thấy anh mỉm cười bày ra bộ dáng thân sĩ, Bạch Thiến Thiến thiếu chút nữa cho rằng anh biến thành một người lòng không khỏi châm chọc, cho dù biểu hiện có thân sĩ hơn nữa, cũng không đổi được sự thật anh ta là tên biến vậy, nụ cười trêи mặt cô lại ngọt thêm vài phần, đem tay nhỏ của mình, đặt trong lòng bàn tay anh rất lớn, nhẹ nhàng nắm lại, đã có thể hoàn toàn che lại tay nhỏ của người ra khỏi ký túc xá, trực tiếp đi khu này vẫn là nhà tù tràn ngập hơi thở rỉ sắt, làm cô ngoài ý muốn chính là, lúc trước, bất kì thời gian nào đều có vài cặp nam nhân ái muội thư giải, sao hiện tại đám người này trở nên bình thường rồi?Nơi này không phải khu 3 làm gay sao?Nghi hoặc nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, thấy anh mất tự nhiên quay mặt đi, ho nhẹ một tiếng “Ngục giam đối với cách truyền bá bệnh AIDS đã sớm ngăn cấm.”Nói giống như anh thật sự vì ngục giam suy nghĩ vậy……“……” Khóe miệng Bạch Thiến Thiến giật giật, cũng không vạch trần vừa xuất hiện, những phạm nhân kia lập tức xoẹt xoẹt, các loại ánh mắt kinh diễm chiếu tới, tràn ngập ɖu͙ƈ vọng, giết chóc, tàn nhẫn đủ loại,… ánh mắt khiến người nhìn ghê tởm, theo nhau mà may, cô đối với mấy thứ này đã thành thói quen, bất vi sở lại càng khiến cô ngoài ý muốn chính là, người đàn ông bên cạnh đột nhiên khí áp quanh thân bắt đầu giảm thấy, ánh mắt Giang Ly mang theo ý cười lạnh băng, quét qua một vòng, không nhẹ không nặng nói một câu “Không muốn đôi mắt, cứ việc nhìn tiếp.”Vừa mới nói xong, những phạm nhân đó đều giống như bị điều khiển, đồng loạt cọ cọ xoay người sang chỗ khác, mỗi người quay người đầu ngắm tường, động tác vô cùng chỉnh tề, vô cùng nhanh chóng, giống như chỉ cần chậm một giây thôi, cái mạng nhỏ khó giữ Ly lúc này mới vừa lòng cong khóe miệng, cúi đầu, thân mật càu nhàu bên tai cô “Nơi này quá thối, chúng ta đi bên ngoài đi.”Thối?Anh ở đây nhiều năm như vậy không cảm thấy thối, hiện tại lại còn ghét bỏ?Trêи mặt Bạch Thiến Thiến không biểu hiện, gật gật đầu, vừa nhấc chân theo anh rời đi, bỗng nhiên ý thức được có người không thích tạm dừng lại, ánh mắt quét sang bên cô chú ý tới, người kia vèo một cái, trốn Thiến Thiến hơi hơi híp mắt, nếu cô đoán không sai, người kia từ khi cô tiến vào khu 3, vẫn luôn nhìn chăm chú vào ánh mắt mãnh liệt này quá mức nổi bật, muốn bỏ qua cũng không mắt đối phương đối với cô không phải là ɖu͙ƈ vọng hay hưng phấn, mà là……Hận ý?Bạch Thiến Thiến suy nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra là ai.“Nghĩ cái gì?” Đỉnh đầu truyền đến giọng nói nam tính trầm thấp, Bạch Thiến Thiến ngửa đầu nhìn lại, đối diện mắt phượng yêu nghiệt thon dài, lắc đầu, ý là không có việc gì, anh mới tiếp tục cúi đầu, nhìn tay nhỏ của mình, đang bị anh gắt gao nắm trong lòng bàn tay, lôi kéo cả nửa ngày như vậy, chưa từng tách ra, nghĩ đến cái gì, cô hơi hơi cong môi, nheo đàn ông phía trước đưa lưng về phía cô nên vẫn chưa nhìn thấy, chỉ nghe được người phụ nữ phía sau, kiều kiều mềm mại nói “Giang Ly, chúng ta đến sân thể ɖu͙ƈ bên kia đi dạo đi.”Anh rất vui ngang qua nhiều địa phương như vậy, Bạch Thiến Thiến tổng cảm giác có chút không thích hợp, đi tới sân thể ɖu͙ƈ bên này cô mới ý thức cuộc vì sao lại cảm thấy không thích trước trong Hắc Ngục, nơi chốn đều có cảnh vệ mang súng thay phiên tuần hiện tại, một cái bóng cũng không nhìn nói cảnh vệ, đến Trần Châu cũng chưa từng xuất lòng Bạch Thiến Thiến càng cảm thấy kỳ quái, trêи mặt nửa điểm không ngày đi động đủ rồi, cô bị đưa về gian phòng ở “xa hoa” tối, Trần Thanh tới giúp cô thay băng vết thương ở tay, bị cô gọi lại.“Bác sĩ Trần.”Trần Thanh xoay người, thấy thái độ cô đối mình hòa ái, lập tức thụ sủng nhược nhiều ngày, cô không cho anh sắc mặt tốt, không phải châm chọc, chính là trào phúng anh trợ trụ vi ngược. Sau bao nhiêu ngày, đây là lần đầu cô cho anh sắc mặt tốt, anh sao có thể không ngoài ý muốn.“Bạch quản giáo, cô, cô có chuyện gì sao?” Bị người phụ nữ mình yêu thầm nhìn chằm chằm, Trần Thanh có chút khẩn trương, co quắp không Thiến Thiến làm một cái thủ thế, ôn nhu nói “Bác sĩ Trần không cần khẩn trương, tôi không có ác ý, tôi chỉ muốn hỏi, anh trai anh…… Không ở Hắc Ngục sao?”Trần Thanh ngoài ý muốn nhìn mắt cô “Từ khi thay đổi ngục giam trưởng, anh trai tôi đã sớm bị điều khỏi Hắc Ngục, cô không biết sao? Tôi còn cho rằng bọn họ đã nói cho cô.”Bạch Thiến Thiến thở dài, ra vẻ ưu sầu chống cằm “Bọn họ phỏng chừng là sợ tôi sợ hãi đi, cũng không cho tôi gặp tân nhiệm ngục giam trưởng Hắc Ngục, tóm lại tôi vẫn là quản giáo của nơi này, sao có thể không lộ mặt? Nếu bị ngục giam trưởng biết, nhất định tôi sẽ bị đưa vào phòng tối trách phạt.”Trần Thanh vò đầu, ha ha cười “Sao có thể a, Kiều Vũ mới luyến tiếc phạt cô.”Cả người Bạch Thiến Thiến cứng đờ, bỗng nhiên ý thức được, ngồi thẳng lại, nheo lại mắt nhìn chằm chằm anh hỏi “Chẳng lẽ quyền lực của Kiều Vũ còn lớn hơn của ngục giam trưởng sao? Bác sĩ Trần, anh đừng an ủi tôi.”Trần Thanh giống như bị bộ dáng nghiêm túc của cô chọc cười “Bạch quản giáo thật biết nói giỡn, Kiều Vũ hiện tại chính là ngục giam trưởng, anh ta đương nhiên có quyền lực lớn a, cô không biết sao?”Bạch Thiến Thiến thần sắc vừa động, lập tức cười nói “Biết biết, Giang Ly đã nói với tôi rồi, tôi mới đầu còn không tin đâu. Nếu Kiều Vũ là ngục giam trưởng, tôi đây về sau ở chỗ này đi ngang cũng không có người dám quản.”Bác sĩ Trần rốt cuộc vẫn là người đơn thuần, không nghĩ nhiều, cùng Bạch Thiến Thiến hàn huyên vài câu, mới rời vừa đi, Bạch Thiến Thiến lập tức thu hồi nụ cười dối trá trêи mặt, ánh mắt trầm tĩnh nhìn chằm chằm một Vũ thành ngục giam trưởng?Sao có thể?Vô luận anh có cường đại hơn nữa, cũng là thân phận tù nhân, dựa vào năng lực gì, đem Hắc Ngục nắm trong tay?Cô suy nghĩ nửa ngày, mới ý thức được, có lẽ, có quyền lợi không chỉ có một mình Kiều Ly cùng với Tiếu Lệ, cũng tuyệt đối không thoát được quan tưởng lại lúc trước hình thức ở chung giữa ba người Kiều Vũ, Tiếu Lệ, Giang Ly, ngoài ý muốn hài hòa?Chuyện này rất không thích Vũ, Tiếu Lệ, Giang Ly……Ba người đàn ông này đặt cùng một chỗ?Hay là, còn có chuyện gì mà cô không biết, đang ở trong tối tiến hành? Edit Tiểu Y Y“Tôi là quản giáo nơi này, mà các người là phạm nhân bị giam giữ, hiện tại tôi cho các người một cơ hội, để các người thừa nhận hành động sai lầm của mình, như vậy tôi có thể xin chỉ thị giảm bớt xử phạt cho các người.”Bạch Thiến Thiến chậm rì rì nói, ánh mắt quét qua mấy người bọn họ một lượt, phát hiện bọn họ chẳng những không lộ ra một chút hối hận nào, thậm chí còn càng xem thường cô, vẻ mặt toàn là coi cô như rẻ chí, các phạm nhân chung quanh đều giống bọn họ, hoặc trực tiếp lơ cô, hoặc ôm thái độ xem kịch vui, ồn ào cười khắc này, nghẹn khuất cô đè trong lòng mấy ngày đột nhiên chuyển hóa thành lửa giận hừng đã tát thì không thể hốt lại!Gậy kích điện trong tay Bạch Thiến Thiến đột nhiên chém ra, không chút do dự đánh vào cột sống của tên dâm tặc gần cô nhất, chỉ nghe tên đó rên một tiếng rồi ngã phịch xuống, các phạm nhân khác theo bản năng liền muốn động tay động chân với Bạch Thiến Thiến lạnh lùng cười, gậy kích điện vòng một đường parabol đẹp mắt, trở tay lại đánh thật mạnh vào lưng một người khác, cùng lúc đó, cô giày nâng hung hăng đá một cái, khiến tên phạm nhân muốn tới gần cô ngã lăn trên mặt ngủn một phút đồng hồ, mấy tên phạm nhân đó đều bị Bạch Thiến Thiến đánh hung hăng dẫm một cái, gậy kích điện chỉ vào những người khác, thần sắc lãnh lệ, toàn bộ ngục giam nhất thời lặng ngắt như tờ, phảng phất như họ còn chưa phục hồi tinh thần từ việc cô động võ, hơn nữa còn đánh thắng mấy tên phạm nhân cao to Thiến Thiến hừ lạnh trong lòng, chuyện ở khu 1 chẳng qua do phải đối mặt với trăm người vây công, thể lực cô chống đỡ hết nổi thì thôi đi, nếu chỉ có mấy tên mà còn không quản được, vậy cái chức quản giáo này cô không cần làm nữa, trực tiếp đi làm nô l̵ệ̵ tình dụ̶c̶ cho họ cho dồi!Khu 3 an tĩnh quỷ dị vài giây, ngay sau đó đột nhiên bộc phát một đống lời trầm trồ khen ngợi.“Chị, đánh tốt lắm! Chị uy vũ!”Một mình Mạc Tiểu Vũ vỗ tay ở chỗ này có vẻ đặc biệt vang dội, nhưng lại khiến Bạch Thiến Thiến ngượng ngùng.“Khụ, an tĩnh.”Cô không được tự nhiên làm bộ ho khan, vẫy tay, bỗng nhiên nghĩ đến, lúc này mới quay đầu nhìn Trần Thanh.“Bác sĩ Trần, tình huống người bệnh thế nào?”Tới lâu như vậy, thiếu chút nữa quên luôn chính Thanh chau mày, nghĩ nghĩ, mới mở miệng “Theo tôi phán đoán, tôi cảm thấy anh ta là dương tính với HIV.”Vừa nói xong, sắc mặt đám phạm nhân trong này đều biến đổi!Khuôn mặt nhỏ của Bạch Thiến Thiến trầm xuống, nhìn người trẻ tuổi nằm trên mặt đất sốt cao không ngừng, sắc mặt thảm bại, ngước mắt hỏi Trần Thanh “Bác sĩ Trần, anh có thể xác định sao?”Trần Thanh đẩy mắt kính trên mũi, gật đầu nói, “Thông thường biểu hiện lâm sàng phát sinh ở lần đầu cảm nhiễm HIV là phát sốt, cổ họng đau rát, ra mồ hôi trộm, nôn mửa, đi tả, phát ban, đau khớp, sưng hạch bạch huyết, sa sút thần kinh. Đa số người bệnh giai đoạn đầu biểu hiện bệnh trạng rất nhỏ, triệu chứng kéo dài liên tục 1 – 3 tuần, thời kỳ này trong máu chỉ kiểm ra HIV-RNA cùng kháng nguyên p24, mà kháng thể HIV thì sau khi nhiễm nặng hơn mới xuất hiện. Tuyến dịch CD4+t, tế bào Linpho giảm bớt, tỉ lệ CD4/CD8 bị đảo ngược, Bạch quản giáo, cô xem.”Trần Thanh nói xong, nhấc quần áo người bệnh lên, lộ ra tảng lớn điểm đỏ trên làn người vừa rồi còn coi thường chuyện này, bây giờ cả đám phạm nhân cùng phòng giam và mấy tên từng có quan hệ với người bệnh, mặt tất cả đều trắng bệch.“Còn có thể chữa khỏi sao?”“Bạch quản giáo, trong lòng cô tự có đáp án, không phải sao?”Bạch Thiến Thiến thở dài, tiến lên trước vài bước, thần sắc phức tạp nhìn mắt bệnh nhân, sau đó gật đầu với Trần Thanh, hai người hiển nhiên đạt thành thỏa thuận nào đó.“Còn phiền đồng chí cảnh ngục mang anh ta đi đi.”Hai ngục cảnh bên ngoài phòng giam đi đến, không nói một lời đem bệnh nhân nâng ra phía sau, Bạch Thiến Thiến ngữ khí nhàn nhạt dặn dò thủ vệ “Nghiêm khắc khống chế gian nhà tù này, không được để mấy người đã nhiễm HIV tự do đi lại, tôi đi báo chuyện này với Trưởng giám ngục, chờ Trưởng giám ngục xử lý.”Đám thủ vệ cùng cảnh ngục, giống hệt người gỗ, suốt ngày trưng một khuôn mặt than, từ lúc bắt đầu Bạch Thiến Thiến bị phạm nhân coi khinh, đến lúc cô giáo dục đám người đó, bọn họ cũng xem như cái gì cũng chưa phát sinh, liếc mắt một cái cũng nhân bị nâng đi ra ngoài, lúc Bạch Thiến Thiến chuẩn bị rời đi, cánh tay bị người cầm.“Chị, chị phải đi sao?”Bạch Thiến Thiến quay đầu, đối diện với ánh mắt lưu luyến, không tha của Mạc Tiểu đột nhiên nhớ tới em họ, trước kia mỗi lần cô đến nhà thân thích chơi, em họ đều như vậy, lưu luyến không rời vậy, cô mỉm cười ôn hòa, ngữ khí bằng phẳng “Chiếu cố chính mình thật tốt, Tiểu Vũ. Tôi sẽ thường xuyên chú ý cậu.” Cô đem đầu thò lại gần, giảm thanh âm xuống mức nhỏ nhất dặn dò “Về sau có cái gì khó khăn thì cứ nói với tôi, tôi sẽ tận lực giúp cậu.”Nói xong, cô rút tay ra, không quay đầu nữa, rời Tiểu Vũ ngơ ngác đứng nơi đó, trong tay phảng phất còn lưu lại chút ít độ ấm của bỗng nhiên gắt gao khép tay lại, giống như làm vậy là có thể nắm chặt anh xuất thần, bên tai truyền đến một tiếng cười nhạo “Thật là gia hỏa nhiều tâm nhãn a, mới đến Hắc Ngục này không lâu, không chỉ được Giang Ly che chở, thậm chí còn lôi kéo làm quen với cả quản giáo, tao nói này, Mạc Tiểu Vũ, mày còn cho rằng mày có thể tồn tại, rời khỏi ngục giam này đi?”Người đang nói chính là người đàn ông trẻ tuổi ở phòng giam bên cạnh, diện mạo anh ta thiên về âm nhu, thoạt nhìn có chút khó phân nam sắc trên mặt Mạc Tiểu Vũ lập tức phai nhạt đi nhiều, liếc mắt nhìn kẻ đang trào phúng mình, nói “Mày đây là ăn được nho thì đỏ mắt đi? Ai không biết lúc trước mày câu dẫn Giang Ly không thành, còn bị đá cho vài cái, như thế nào, thấy tao được che chở, có phải rất đố kỵ?”Người đàn ông âm nhu cười lạnh “Đều là đàn ông, chẳng qua là bán mông mà thôi, tao có cái gì mà phải đố kỵ? Ai biết ngày nào đó Giang Ly chơi chán mày rồi, đến lúc đó không biết mày sẽ thảm đến mức nào đâu!”Mạc Tiểu Vũ trợn trắng mắt, lười cùng loại người này đấu võ mồm, trở lại giường nhỏ thuộc về chính mình, yên lặng nghĩ đến Bạch Thiến tới Tào Tháo, Tào Tháo liền phải đợi lâu, hào trường khu 3 liền xuất hiện.“Hôm nay xảy ra chuyện gì? Sao đều an tĩnh vậy a?”Từ chỗ ngoặt chỗ bước ra một thân ảnh thon dài, anh mặc tù phục, màu da trắng nõn, mặt mày tinh xảo yêu dị, môi hồng răng trắng, lại là một tên diện mạo yêu cử nhất động đều vô cùng quyến rũ mị hoặc, đừng nói là phụ nữ, ngay cả đàn ông thấy anh đều muốn tiến lên liếm vừa xuất hiện, các phạm nhân khu 3 tức khắc liền sinh động lên, không có chỗ nào không phải các loại a dua lấy lòng.“Giang lão đại, ngài đã trở lại? Ở bên ngoài chơi vui vẻ sao?”Kẻ đầu tiên đứng ra xum xoe chính là cái tên đàn ông âm nhu kia, anh ta trưng ra gương mặt thiếu thao, tươi cười, ánh mắt lăng lăng nhìn chằm chằm Giang Ly, bộ dáng kia, hận không thể tiến lên đem từ sợi tóc đến ngón chân Giang Ly liếm qua một lần.—_—Chú thích một chút hào trường đại khái chính là lão đại của một khu. Còn lí do vì sao mình không để luôn là lão đại là vì mấy chương sau có nhắc đến, đám hào trường này bên ngoài cũng toàn là lão đại cho nên trong tù thì gọi thế này cho dễ phân biệt. Edit Tiểu Y YVừa thấy trận thế này, Trần Châu hoảng sợ, lập tức quay đầu nhìn Trưởng giám ngục, thấy đối phương vẫy vẫy tay với anh ta ” Thu súng lại, không nên hơi một tí liền động tới súng ống, sẽ tổn thương hòa khí a.”Trần Châu lúc này mới không cam lòng thu súng, Bạch Thiến Thiến cũng nhẹ nhàng thở Lục Ngân từ đầu tới đuôi, sắc mặt cũng chưa từng thay đổi, giống như hồ nước lặng, cực kì bình tĩnh, mặc kệ là Trần Châu, hay Trưởng giám ngục, anh đều không có nửa điểm sợ hãi, khẩn giám ngục nhìn đám phạm nhân chung quanh, cười cười “Mọi người không cần khẩn trương, đều tản ra đi.”Nhưng mà, lời ông ta nói không ai nghe, đám phạm nhân vẫn dùng ánh mắt cảnh giác trừng mắt nhìn bọn lòng Trưởng giám ngục không vui, nhưng cũng không biểu hiện trên mặt, sau đó lại nghe thấy Lục Ngân nói chuyện “Cô ấy nhất định phải lưu lại nơi này.”Ý tứ rất kiên định, rõ ràng, chính là muốn Bạch Thiến Thiến luôn ở khu 1, ở dưới đôi cánh của anh, nhận sự che chở, bảo hộ của nhiên, Bạch Thiến Thiến cũng hiểu, trong lòng ít nhiều đối với Lục Ngân cũng có chút cảm kích, chỉ sợ trong toàn bộ ngục giam này, cũng chỉ có anh đối xử với cô như vậy sau đó, Trưởng giám ngục không những không tức giận, ngược lại còn tươi cười, lời nói mềm như bông, nhưng trong đó lại che dấu nguy hiểm vô hình “Không quan hệ a, Tiểu Bạch vẫn có thể lưu lại khu 1, nhưng mà.”Giọng điệu vừa chuyển, sắc mặt Trưởng giám ngục lập tức biến thành âm trầm, thấp giọng ghé sát vào tai Lục Ngân, “Lục Ngân, nếu cậu muốn dùng chính mệnh mình, đổi lấy mệnh Tiểu Bạch, tôi có thể thành toàn cho cậu. Dù cậu có thể kích động toàn bộ đám phạm nhân khu 1 bạo động, nhưng cậu có nghĩ tới không, kết quả sau bạo động là gì? Đến cuối cùng, Tiểu Bạch không nhất định có thể tồn tại đi? Cậu làm như vậy có ý nghĩa gì a?”Dứt lời, thấy ánh mắt Lục Ngân chớp động một lòng Trưởng giám ngục âm thầm đắc ý, trên mặt khôi phục dáng vẻ tươi cười hòa khí “Vì một người không liên quan, lại muốn lôi kéo toàn bộ khu 1 chôn cùng, tôi cũng không ngại, ai nha, cũng vừa lúc bớt cho tôi chút tiền thức ăn.”Lục Ngân gắt gao nhấp môi, ánh mắt như dao, gim trên người Trưởng giám ngục, ngay cả Bạch Thiến Thiến cũng cảm giác được trên người anh phát ra hơi thở âm lãnh tức giận, cùng với… cảm giác vô cách rất gần, những lời Trưởng giám ngục vừa nói, một chữ cũng không nghe tại, rõ ràng chính là Trưởng giám ngục uy hiếp Lục cứ tiếp tục như vậy, sẽ không có kết quả vì cô rất rõ ràng, chỉ bằng vào một mình Lục Ngân, hoặc là toàn bộ khu 1, nếu thật sự chọc tức Trưởng giám ngục, bọn họ tuyệt đối không chiếm được chỗ là ngày thường Trưởng giám ngục sợ khu 1 bạo động mà còn có phần kiêng kị, nhưng hiện tại, nhìn tư thế của Trưởng giám ngục, rõ ràng là ông ta không tính toán nhượng lúc đó, tình huống chệch đường ray, tên đã bắn ra không thể thu hồi, cô chỉ sợ không có kết cục thông suốt, Bạch Thiến Thiến đứng ra, hạ quyết tâm nói với Trưởng giám ngục “Tôi đồng ý.”Không nghĩ tới cô sẽ đồng ý, Lục Ngân đột nhiên nhìn về phía cô, ánh mắt hơi trầm xuống, bàn tay to cầm tay cổ tay cô, sức lực của anh rất lớn, có chút đau đớn, nhưng cô cũng không để ý lắm, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay anh, trấn an “Tin tưởng tôi, tôi sẽ không có việc gì.”Ngữ khí Bạch Thiến Thiến nhẹ nhàng, nhưng thái độ rất kiên Ngân gắt gao nhìn chằm chằm mắt cô, hai người nhìn nhau hơn nửa ngày, mới chậm rãi buông tay, hình như anh đang cố nén cảm xúc nào đó, hung hăng nhắm mắt lại, xoay người lạnh lùng rời thế, Trưởng giám ngục vui vẻ ra mặt “Như vậy là đúng rồi, vốn dĩ chỉ là việc nhỏ thôi, không cần thiết phải làm lớn lên, được rồi, Tiểu Bạch a, nên làm cái gì thì làm đi, đừng chậm trễ công tác a.”Để lại cho cô một ánh mắt ý vị thâm trường, Trưởng giám ngục tiêu sái rời đi, ngay cả Trần Châu trước khi đi, thần sắc cũng đều toát ra vẻ đắc Thiến Thiến một mình lẻ loi đứng tại chỗ, quay đầu, nhìn phương hướng Lục Ngân rời đi, thật lâu sau mới thở dài, rời khỏi khu Trưởng giám ngục trở lại văn phòng, đại mĩ nam yêu nghiệt đã ngồi trên ghế , xoay người lại, cười tủm tỉm mở miệng “Chuyện làm thế nào?”Hai mắt Trưởng giám ngục lập tức sáng ngời, chân chó chạy qua “Đương nhiên là, làm xong! Chỉ bằng tiểu tử thúi Lục Ngân kia, sao có thể đối phó được tôi?”Ánh mắt dâm tà lóe sáng, dính chặt trên người Giang Ly, nếu không phải còn chút kiêng kị với Giang Ly, chỉ sợ ông ta đã sớm không nhịn được mà xuống có biện pháp, cái tên mĩ nam yêu nghiệt này thật sự khiến ông ta thèm nhỏ dãi a!Giang Ly bưng cốc trà, mắt phượng câu hồn nhiếp phách, liếc ông ta, đầy thâm ý “Tôi nói này Trưởng giám ngục, khuyên ông, tốt nhất đừng đánh chủ ý lên người tôi, tôi không thích bị thao, tôi chỉ thích thao người a.”Trưởng giám ngục liên tục xua tay “Đừng nóng giận ha, tôi chỉ ngẫm nghĩ một chút thôi.” Dừng một chút, ông ta xoa xoa tay hắc hắc cười nói “Nếu không…… Cậu thử thao tôi?”Giang Ly phốc một ngụm, tất cả nước trà phun trên cái mặt già của Trưởng giám ngục, “Khụ khụ khụ…… Ông đừng đi ghê tởm tôi!”Trưởng giám ngục bị phun đầy mặt, nhưng vẫn trưng ra bộ dáng cười tủm tỉm, thậm chí vươn đầu lưỡi liếm bọt nước ngoài Ly thật sự chịu không nổi, anh sắp bị ông già này làm cho buồn nôn chết rồi, dứt khoát nói sang chuyện khác “Cái cô Bạch Thiến Thiến kia, rốt cuộc là đắc tội người nào?”Lúc này Trưởng giám ngục mới nghiêm túc một chút “Chuyện này là cơ mật, tốt nhất cậu đừng hỏi.”Cho dù ông ta thích Giang Ly hơn nữa, cũng không thể lộ ra chuyện Ly nhướng mày, cúi người tiến lên, ngón út câu lấy cổ áo ông ta, nhả khí như lan, ái muội chớp chớp mắt “Đến tôi cũng không thể nói sao?”Nhìn khuôn mặt tuấn tú yêu nghiệt của Giang Ly sát lại gần, Trưởng giám ngục trong nháy mắt si mê, nhưng ngay sau đó, liền khôi phục thần sắc đứng đắn “Cái này thật sự không thể nói, tôi chỉ có thể nói, Bạch Thiến Thiến từ lúc tiến vào đây, đã định sẵn sẽ không có ngày lành.”Giang Ly cắt một tiếng, ném cổ áo ông ta, không cho là đúng, bĩu môi “Không nói thì thôi, dù sao tôi cũng không vừa mắt với người phụ nữ kia.”Trưởng giám ngục thấy anh không vui, vội vàng thò lại gần, hắc hắc cười “Tiểu Giang a, đừng nói tới người phụ nữ kia nữa, nói tới chuyện chúng ta đi.”“Chúng ta có chuyện gì?” Giang Ly ngoài ý muốn liếc mắt ông giám ngục chà xát tay “Tân sủng kia của cậu…… Khi nào chơi đủ a?”Giang Ly vừa nghe, lập tức trầm xuống “Ông đánh chủ ý lên Mạc Tiểu Vũ?”Trưởng giám ngục vẫn chưa phủ nhận, “Không phải chỉ là một món đồ chơi thôi sao? Cậu chơi đủ rồi, có thể cho tôi mượn chơi mấy ngày? Nói thật, tôi nhìn tiểu thiếu niên kia, tâm thật ngứa a.”Che dấu đáy lòng chán ghét, Giang Ly cười nhạo một tiếng, từ ghế trên đứng lên, lười biếng liếc ông ta “Chơi đủ loại đàn ông rồi, liền đánh lên chủ ý lên sủng vật của tôi? Thực đáng tiếc, tôi còn chưa chơi đủ đâu, chờ tôi chơi đủ rồi nhất định tặng cậu ta cho ông.”“Vậy cảm tạ!” Trưởng giám ngục tưởng tượng đến thiếu niên sạch sẽ Mạc Tiểu Vũ bị mình đè dưới thân, toàn thân đều hưng phấn run rẩy.“Được rồi, tôi cũng nên đi rồi, còn có một hồi trò hay chờ tôi đi xem đâu.” Lười nhìn Trưởng giám ngục, Giang Ly vung tay, thoải mái hào phóng rời khỏi văn giám ngục nhìn đũng quần mình, ho nhẹ một tiếng, nghiêm trang vẫy tay với thủ vệ bên ngoài “Đi bốn khu chọn một phạm nhân tuấn tú mang lại đây, dập lửa cho tôi.”

nữ quản giáo trong ngục giam nam