🦀 Tổng Giám Đốc Ăn Trước Yêu Sau
Trước đó, ngày 19 tháng 7, tổng thống Pháp Marie François Sadi Carnot ký sắc lệnh thành lập thành phố Hà Nội trước khi có sự Tên gọi "Hà Đông" là do quan đốc học tỉnh Cầu Đơ Vũ Phạm Quốc Tử Giám dựng năm 1076 Chỉ sau một thế kỷ, Thăng Long trở thành trung
Đón nhận trọng trách mới, Tân Tổng Giám đốc Takahiro Okada bày tỏ: "Sau chuyến công tác Việt Nam cách đây 11 năm, tôi đã mong muốn có cơ hội làm việc tại đất nước xinh đẹp này. Do vậy, được điều động sang đảm nhận cương vị Tổng Giám đốc Diana Unicharm là một
Ebook Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau - Phong Tử - MOBI/EPUB/PDF/AZW3 Giới thiệu Vì một lần ngoài ý muốn mà cô bị người ta tặng cho anh. Chỉ một đêm, hắn đem cô ăn sạch sẽ. Cha cô vì đắc dĩ phải ký khế ước với anh. Ban ngày, cô là trợ lý đắc lực của hắn, ban đêm lại làm ấm giường cho hắn. TẢI EBOOK MỚI NHẤT
Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau; Chương 5: Cô Thất Thân; Tìm chuyện. Tìm kiếm. Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác gi
4. Tổng hợp báo cáo tuần, tháng, năm của các Phòng ban/CTTV và tổ chức các cuộc họp tuần, tháng, năm hoặc các cuộc họp đột xuất/họp chuyên đề do Ban Tổng giám Đốc yêu cầu; 5. Hỗ trợ Ban Tổng giám Đốc trong quản lý, triển khai và giám sát hoạt động của Công ty
Nhiệm vụ của Trợ lý giám đốc Nếu như trước đây, Trợ lý thường được biết đến là công việc nhẹ nhàng, đơn giản như xử lý sổ sách, lên lịch, sắp xếp cuộc hẹn, cuộc họp cho Giám đốc thì ngày nay, nghề này yêu cầu tính chất khó hơn nhiều, bắt buộc Trợ lý
qua. Truyện Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi là một truyện với mô típ đầy ấn tượng ấy, đặc sắc lại mang nét cuốn hút riêng.Lâm Nhược Khê - Chủ tịch kiêm tổng giám đốc của một công ty đa phương diện thời trang và mỹ phẩm - cô gái sắc nước hương trời, một mỹ nữ xinh đẹp lãnh ngạo, bề ngoài hiền lành nhưng lại có một sự quyết đoán lạnh lùng.
Tổng Giám đốc công ty chứng khoán Tân Việt đột ngột qua đời Làn sóng Covid-19 bùng phát ở châu Âu: Tâm lý chủ quan tạo nên nhiều nguy cơ
Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau; Chương 25; Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau. Chương 25: Tôi tới nói lời xin lỗi. Chương trước Chương sau. Edit: Junie Beta: diep diep Hai ngày sau Một chiếc màu đen BMW đỗ trước cửa tập đoàn Tư thị từ từ mở ra, Phong Hàm Niệm ngồi ở trong
Tc6Lsr. Cuối thu, khí trời se phố B là nơi tập hợp những dãy nhà biệt thự sang trọng."Thiếu gia, có bưu phẩm gửi tới." Quản gia cầm cái hộp trong tay lo lắng đi tới cung kính nói với Tư Khảm Hàn."Ừ."Được sự cho phép, quản gia cẩn thận mở hộp, lấy đồ vật bên trong ra đưa cho Tư Khảm Khảm Hàn ngước mắt sang bức ảnh, chính xác đó là cùng một người, tóc tai bù xù, quần áo xốc xếch bẩn thỉu, khắp người dính vệt máu đỏ, tay chân bị buộc chặt, gương mặt bị đánh đến sưng tím, tuy nhiên vẫn có thể nhìn rõ hình gia thấy Hạ Ngưng Âm thương tích đầy mình, cảm thấy vô cùng xót xa, tròng mắt đỏ hoe, ông quỳ phịch xuống đất "Thiếu gia, xin ngài cứu cô ấy, cầu xin ngài."Từ tối hôm qua đến bây giờ đây là bưu phẩm thứ hai anh nhận, lần trước là chiếc nhẫn kết hôn Tư Khảm Hàn đưa cho Hạ Ngưng Âm cùng với lọn tóc phảng phất mùi hương của cô, bên cạnh đó yêu cầu Tư Khảm Hàn lấy hạng mục đấu thầu để đổi mạng nhưng những thứ này đối với Tư Khảm Hàn chả có chút tác dụng, càng làm anh không có ý định cứu người, dien dan le quy don mặt thản nhiên mở bức thư, bên trong viết Trước 11 giờ sáng ngày mai nếu chưa có câu trả lời thì lần sau nhận là cánh tay của cô dâu Khảm Hàn đọc xong, mặt lạnh như tiền xé nát bức thư, chẳng thèm để ý tiếp tục chỉnh trang quần áo, thuận miệng nói với quản gia "Tới lễ đường thôi, đến giờ rồi, kẻo Nhã Thi lại không vui." Nói đến Nhã Thi, đôi mắt của Tư Khảm Hàn trở nên dịu dàng như nước, chứa đựng sự yêu gia cứng người "Ý của thiếu gia, ngài thấy chết quyết không cứu sao?"Tư Khảm Hàn ngừng động tác, thờ ơ trả lời "Mắc gì phải cứu cô ta? Cô ta có quan hệ với tôi sao?""Nhưng mà. . . . . . , " Quản gia định tiếp lời, bất chợt điện thoại trên bàn reo lên, quản gia nghe thấy tiếng chuông thì cẩn trọng nhìn Tư Khảm cần suy nghĩ cũng biết là bọn cướp, khuôn mặt tuấn tú của Tư Khảm Hàn trở nên sát khí, lạnh lùng ra lệnh "Không cần nghe!"Quản gia bất lực trước sự vô tình của anh, rõ ràng hôm qua còn ân ái với nhau, thế nào mới một ngày Tư Khảm Hàn liền biến thành một người khác, cứ như đối với Hạ tiểu thư rất bạc tình, cô dâu đã thay đổi thành người khác, dien dan le quy don ông thật lòng khuyên nhủ "Thiếu gia, Hạ tiểu thư vì ngài mới bị bắt, hơn nữa còn là cô dâu của ngày hôm nay!"Tư Khảm Hàn bị quản gia nói đến mất hứng, anh ghét những kẻ xem thường Nhã Thi, bực dọc đi tới bên chiếc điện thoại bàn, cầm điện thoại lên bấm dãy số của bọn Ngưng Âm núp ở một góc, toàn thân đau ê ẩm thiếu chút nữa cô đã ngất đi, cô thắc mắc tại sao Hàn không nhận điện thoại của bọn cướp, còn chưa đến cứu cô, hiện tại sắp đến giờ cử hành hôn lễ này, tay bọn cướp cầm điện thoại đặt bên tai cô "Điện thoại của cô đó."Hạ Ngưng Âm nghe máy, khóc thút thít "Hàn, Hàn. . . . . . , mau tới cứu em."Tư Khảm Hàn nghe giọng nói yếu ớt của cô, trái tim đập chậm một nhịp, nhưng rất nhanh đã hồi phục, ngữ điệu bình thản "Hạ Ngưng Âm? Thì ra là cô?"Hạ Ngưng Âm vừa nghe cảm thấy có cái gì đó khác thường, không kịp ngẫm nghĩ, Tư Khảm Hàn đã nói tiếp, dien dan le quy don vẫn là giọng quen thuộc lạnh lùng vô tình mà cô biết "Cứu cô à? Tại sao?"Hạ Ngưng Âm định mở miệng, Tư Khảm Hàn lại cắt ngang một lần nữa "Cô chỉ là tình nhân khế ước của tôi, nói dễ nghe một chút là người tình, khó nghe một chút chỉ là món đồ chơi để tôi phát tiết, cô nghĩ xem cô có tư cách để tôi cứu sao? Còn nhìn trộm tài liệu của tôi nữa! Sống chết của Hạ Ngưng Âm cô chả liên quan tới Tư Khảm Hàn này, đừng quấy rầy tôi nữa.""Không phải! Hàn, cứu em, cứu em ——" Hạ Ngưng Âm dốc sức kêu to, đáp lại chỉ là tiếng cúp điện thoại. Màn đêm buông xuống, thành phố B bắt đầu lên đèn nhộn nhịp, nổi bật là tòa nhà chọc trời đứng sừng sững mang phong cách khác lạ, hiện ra có phần hùng dũng khó có thể chạm trưa hè oi bức, dòng người đi lại đông đúc, thời tiết khắc nghiệt làm cho con người cảm thấy nghẹt thở trước cuộc sống hỗn tạp này, vừa có cảm giác vội vã vừa có phần mệt Ngưng Âm đứng ở cửa xe buýt chờ xuống trạm, cô thông thạo bấm một dãy số quen thuộc, "Alo, Hàm Niệm, cậu đang ở đâu?"Mái tóc được Hạ Ngưng Âm nhuộm màu vàng sáng xỏa ngang vai, lộ ra khuôn mặt trắng noãn động lòng người, ẩn giấu là chiếc cổ thon dài gợi cảm, cô mặc chiếc áo sơ mi phối với chiếc quần jean xanh, đi cùng đôi giày Cavans, thêm chiếc thắt lưng ngang hông làm nổi bật lên đường cong hấp dẫn của Hạ Ngưng Ngưng Âm xuống xe buýt, đứng trước cánh cổng to lớn của thành phố B, lớn tiếng hét thỏa thích để thông qua đầu dây điện thoại, nhưng bên kia cũng toàn là âm thanh đinh tai như óc cũng vì thế mà một chữ cô cũng không nghe lọt từ người bạn Hàm Niệm là bạn cùng phòng với cô trước nay, vốn đang ca hát, hiện bị cô làm phiền, tỏ vẻ khó chịu, nhẹ nhàng cau mày, khi điện thoại cứ đổ chuông miết, không nhịn được đành đi ra khỏi phòng nhận điện thoại, vừa đi tới vệ sinh đã bất mãn nói "Này, Ngưng Âm, sao tới trễ như vậy? Tớ chờ cậu rất lâu."Hạ Ngưng Âm nhận ra âm thanh quen thuộc, vội vàng cười mỉa, lấy lòng cô bạn "Ôi? Thật xin lỗi mà..., tớ có một phần tài liệu cần đánh máy, cậu cũng biết, tớ vội muốn chết, nào được phúc phần như ai kia, lương cao việc nhẹ, nhàn rỗi suốt ngày."Nghe những lời nịnh nọt chân thành của Hạ Ngưng Âm khiến Phong Hàm Niệm cảm thấy mát lòng, dien dan le quy don dù sao có người hâm mộ ai không thích chứ? Hơn nữa cô ấy nói đều là sự thật, vì vậy vui vẻ bật cười, vội vàng nói "Được, được, đừng lấy lời ngon tiếng ngọt dụ người ta, cậu đang ở đâu? Tớ đi đón."Bởi vì đứng trước cổng, người tới lui tương đối nhiều, mỗi người đi ngang đều vô tình đưa mắt nhìn Hạ Ngưng Âm, có vài người đàn ông còn huýt sáo trêu ghẹo, làm cô nổi hết da gà, hơi mất tự nhiên, đối với thành phố phức tạp này cảm thấy hơi chán Ngưng Âm lập tức làm nũng "Tốt, tớ đang đứng trước cổng, cậu nhanh đến đây, tớ xấu hổ muốn độn thổ rồi nè.""Tốt, cậu cứ đứng yên đó, tớ tới ngay.”"Ừ, tớ chờ cậu.""Biết rồi, bye bye."Phong Hàm Niệm là bạn thời đại học với cô, tình cảm giữa hai người rất tốt, sau khi tốt nghiệp dù khác bộ phận làm việc, nhưng cùng một thành phố nên cả hai quyết tâm sống cùng nay Hạ Ngưng Âm nhận điện thoại của Phong Hàm Niệm bảo cô đi ca hát, nhằm ôn lại chuyện cũ, ban doc truyen tai le quy don tuy cô rất bận nhưng Hàm Niệm hứng thú như thế, không đành lòng cự tuyệt, hơn nữa họ đã lâu không gặp mặt, sẵn dịp họp mặt nên cô đã đồng ra thì có lúc cô rất hâm mộ Phong Hàm Niệm, người phụ nữ khiến bao người mong muốn. Chẳng những gia đình giàu có, mà lớn lên rất xinh đẹp, còn có thêm bạn trai là Phú Nhị dù dáng dấp cô không tồi, nhưng so với Hàm Niệm thì cứ như đôi đũa lệch, tuy nhiên cô chưa bao giờ đố kị hay ghen ghét, bởi vì mỗi người có một khí chất, số phận riêng.
Đánh giá từ 193 lượt Một lần ngoài ý muốn, cô bị người đem tặng cho anh, một đêm này,Cô bị người đàn ông tà ác tựa như cầm thú không ngừng đòi cha cô bất đắc dĩ phải ký khế ước với tối, cô là tình nhân trên giường của anh, chịu đựng sự đòi hỏi vô độ của anh, ban ngày là trợ lí đắc lực của ngắn 1"Đáng đời, cô là người chết sao?" Tư Khảm Hàn tức giận nhìn người nằm ở phía dưới, cơ thể cứng ngắc, anh bất mãn uy hiếp ở bên tai cô "Làm tình nhân của tôi là công việc thứ nhất của cô, nếu như khiến tôi không hài lòng, trực tiếp trả lại hàng!"Được rồi, cô sẽ "Làm việc" thật tốt, cô tiếp tục theo dõi truyện ngôn tình – Tổng Giám Đốc Ăn Trước Yêu Sau để khám phá những tình tiết đầy thú vị, về nhân vật nam chính mưu mô, nhưng thật lòng liệu anh có yêu cô? Tất cả sẽ có trong tựa truyện hay.
Hạ Ngưng Âm liều mạng gào to vào chiếc điện thoại đã tắt từ lúc nào “Tư Khảm Hàn, không được ngắt điện thoại, em biết anh đang lừa em, em nói đúng không? Anh đang lừa em.”Lam Trung nghe xong hai người nói chuyện, trong chớp mắt dùng hết sức ném máy nghe lén vào tường, vẻ mặt hung dữ, “Mẹ nó , Tư Khảm Hàn, mày dám đùa giỡn tao?”Đám người không biết đã xảy ra chuyện gì, trầm mặc im lặng, đột nhiên có một người lên tiếng “Lam tiên sinh, có khi nào chúng ta trúng kế của bọn chúng rồi, nói không chừng bọn chúng là muốn kéo dài thời gian để tới cứu người, chúng ta không thể mắc bẫy bọn chúng được.”“Không thể nào.” Lúc này một người vội vội vàng đi tới, phủ định cuộc nói chuyện vừa rồi, lấy vật gì đó từ trong bọc ra cho bọn họ nhìn, phẫn hận nói “Trong điện thoại Tư Khảm Hàn nói không sai, người của chúng ta báo hôn lễ sắp cử hành, Tư Khảm Hàn và cô dâu đúng sớm đã chụp ảnh cưới rồi, đem những tấm hình này gỡ xuống, xem ra, chúng ta và cả đứa con gái kia cũng bị hắn lừa rồi.” Đây là những câu nói cuối cùng Hạ Ngưng Âm nghe được trước khi mất đi ý Trung càng thêm tức giận, lớn tiếng chửi “Chết tiệt.” Ánh mắt nhìn đến Hạ Ngưng Âm, cười hung ác, ra lệnh “Không cần lo lắng, lúc này mau rời khỏi đây thôi, nơi này có khả năng bị bọn chúng phát hiện rồi.”“Vậy người này làm thế nào?” Có người chỉ chỉ Hạ Ngưng Âm đã hôn lại cô ta chả có tác dụng gì, nếu mặc kệ, để cô ta ở đây ngộ nhỡ có người phát hiện ra cô ta, vậy chuyện của hắn có thể sẽ bị moi ra, lấy hận ý của Tư Khảm Hàn đối với cô ta, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình, đến lúc đó sẽ rất phiền nếu như giải quyết cô ta, bị người nào đó phát hiện, cũng sẽ bị cảnh sát tra ra được, lại là một loại phiền toái, có thể còn bị chụp mũ tội giết người, đến lúc đó, khẳng định tội sống khó tha, cho dù làm thế nào, cũng không thể động vào cô ta!Chết tiệt! Những thứ này Tư Khảm Hàn sớm đã nghĩ xong! Hắn rất cao minh tài giỏi và sáng suốt! Mặc dù chính mình làm rất tốt, nhưng lại đi sai một nước bắt nhầm người, nếu như bắt đúng người thì hôm nay mình đã toàn thắng!Hừ! Tư Khảm Hàn, mày cứ chờ mà xem, một ngày nào đó, mày sẽ thua dưới tay tao! Mắt liếc đến vẻ mặt thống khổ của Hạ Ngưng Âm dưới đất, hừ lạnh một tiếng, “Đem nó đi, tìm một nơi tương đối xa rồi vứt ở đó, nhanh cái tay cái chân lên.”Tư Khảm Hàn vừa ra đến vùng ngoại ô chưa lâu, một chiếc xe liền xuất hiện trước mặt, anh tấn công, nhóm người kia còn chưa kịp phản ứng thì xe từ bốn phương tám hướng đã bao vây bọn họ, Lam Trung ngồi phía sau vẫn chưa kịp phản ứng, xe vừa dừng đã lại bị một âm thanh bất thình lình gây hoảng sợ, “Ầm” một tiếng cửa xe liền rơi xuống đất, một khẩu súng dí trên đầu Lam Trung, gương mặt tuấn mỹ không tỳ vết của Tư Khảm Hàn xuất hiện trước mặt hắn, bên kia, Hạ Khê Bách cũng cầm một cây súng dí vào đầu một người khác ngồi trong xe.“Mày?!” Lam Trung cả kinh, hốc mắt trắng dã liền đỏ sọc lên, nhất thời hiểu rõ, con mẹ nó lại bị Tư Khảm Hàn đùa bỡn rồi!“Vẫn chưa đần lắm.” Tư Khảm Hàn cười một tiếng, ánh mắt âm lãnh vô cùng, “Hôm nay, ân oán giữa chúng ta cũng nên chấm dứt tại đây.”“Mày cho là mày có thể làm gì tao? Người đàn bà của mày lại không có chuyện gì, nhiều nhất cũng chỉ là tội cố ý gây thương tích.” Vẻ mặt lam Trung không hề lo lắng, khinh khỉnh khinh đến chuyện tám năm trước, Tư Khảm Hàn vô cùng kích động, “Sổ sách tám năm trước, tôi sẽ tính toán rõ ràng với ông, đừng tưởng ông có thể thoát!”“Hưm, mày có thể làm gì được tao?” Lam Trung phản dí trên đầu hắn không nhúc nhích, Tư Khảm Hàn kích động túm cổ áo hắn, “Ông có dám nhận mẹ tôi không phải do ông giết? Con mẹ nó, ông có bản lĩnh thì đừng có dùng những thủ đoạn hèn hạ này để ông thành công.”“Ha ha, cậu bé à chớ nói lung tung.” Lam Trung dang hai tay ra, nhướn cao chân mày, “Thế nào? Muốn bắt tao vào tù? Có điều, tao nghĩ mày không thể đâu, liên quan đến tòa án, thị trường cổ phiếu khổng lồ nhà mày sẽ ra sao? Dù sao tao chỉ còn cái vỏ trống rỗng, liều mạng với tao như vậy đáng không?”Mặt Tư Khảm Hàn sầm xuống, Lam Trung cuồng vọng bật cười, “Nếu không ra tay, xin nhường đường.”Tư Khảm Hàn sầm mặt nhìn Hạ Khê Bách, xoay người, lái xe xe, Hạ Ngưng Âm nằm hôn mê bất tỉnh, nhẹ nhàng vuốt ve khóe miệng xung huyết của cô, cúi đầu, mũi anh cọ cọ trên mặt Hạ Ngưng Âm, ngẩng đầu lên, thật bình tĩnh hỏi, “Huân, tình trạng cô ấy thế nào?”“Phần lưng bị gậy đánh mạnh vết thương khá nghiêm trọng, phía trước không quá nghiêm trọng, đều là vết ngoài da, không nguy hiểm đến tính mạng.” Khóe miệng Hòa Huân Thức nhịn không được mỉm cười, Tư Khảm Hàn khó hiểu nhìn anh, Hòa Huân Thức khoát khoát tay, “Còn có. . . . . ., Hàn, chúc mừng anh, vợ anh mang thai sắp được hai tháng rồi.”“Cái gì?!” Ba người kia cực kỳ kinh ngạc, đột nhiên quay mặt, cùng nhìn Tư Khảm Hàn, Hạ Khê Bách không dám tin, “Hàn, mặc dù anh trong bụng mẹ ăn nhiều thuốc thúc đẻ đi nữa, như thế nào lại làm ba trước chúng ta, anh bảo mấy người chúng tôi làm sao mà chịu nổi đây?Liên Trạch Duệ buồn bực một bên cũng bật cười, Tư Khảm Hàn đã ngây ngốc rồi, không dám tin tưởng những gì mình nghe thấy, bàn tay êm ái vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, anh thật sự làm ba rồi sao? Anh mới 19 tuổi, mặc dù quyết định kết hôn, nhưng không nghĩ tới muốn có con nhanh như vậy, có điều, anh thật cao hứng, thật sự rất vui.“Hàn, đến lúc rồi.” Không biết qua bao lâu, Hòa Huân Thức cắt ngang ánh mắt Tư Khảm Hàn vẫn lưu trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Ngưng Âm.“Ừ.” Xe đột nhiên dừng lại, bốn người đàn ông trừ Hòa Huân Thức đều xuống xe, Tư Khảm Hàn nói với Hòa Huân Thức “Huân, giúp tôi chăm sóc tốt cho cô ấy, tôi sẽ nhanh trở lại.” Nói xong ngồi lên một chiếc xe khác dừng phía độ xe phi như bão tố, rất nhanh tìm đến mục tiêu, xe đột nhiên bẻ lái, chắn phía trước một chiếc xe khác, Lam Trung từ trong xe nhìn ra ba người đàn ông kia, hừ lạnh một tiếng, “Sao vậy? Chẳng lẽ còn chuyện gì chưa nói xong?”“Sót một vật.” Mở cửa xe, Tư Khảm Hàn đứng ở cửa xe, lấy ra một vật gì đó nho nhỏ, tiếng còi cảnh sát từ xa truyền tới ngày một rõ, sắc mặt Lam Trung đột nhiên trắng xanh, tái mét trừng mắt nhìn bọn họ “Ngươi giở trò gì với tao?”“Không được động!” Liên Trạch Duệ ngăn động tác xông lên của Lam Trung, rút ra giấy hành nghề của mình, “Cảnh sát tới.”“Ông lấy đây ra cái tự tin cảm thấy tôi sẽ bỏ qua cho ông? Ông cảm thấy ông xứng sao?” Tắt máy ghi âm, vẻ mặt Tư Khảm Hàn tràn đầy phẫn hận.“Mẹ kiếp, Tư Khảm Hàn, mày. . . . . .” Lam Trung còn chưa nói hết câu đã bị cảnh sát lôi đi, thủ lĩnh cảnh sát quay đầu chào Liên Trạch Duệ, sau đó đi về phía sau.“Hàn, đừng canh cánh trong lòng, chúng ta về thôi.” Liên Trạch Duệ vỗ vỗ bả vai Tư Khảm Lam Trung đã bị đưa lên xe, Tư Khảm Hàn mới gật đầu một mắt mơ mơ màng màng mở ra, vừa mới tỉnh lại đầu óc có chút hỗn độn, chằm chằm nhìn ván khắc dán trên trần nhà, ngẩn ra một hồi, đây là nhà Tư Khảm Hàn, đột nhiên, cô kích động ngồi dậy, mới vừa di động một chút, một trận đau thấu xương truyền đến, Hạ Ngưng Âm hít một ngụm khí lạnh, nghiêng đầu mới phát hiện ra Tư Khảm Hàn nằm sấp ngủ trên giường vẻ mặt bất gầy là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô, trên mặt anh rõ ràng có vết lõm xuống, cái cằm từ trước đến giờ trơn bóng mọc ra lún phún mấy sợi râu ria, như vậy chẳng những khiến anh trông già đi ngược lại còn có hương vị tuổi trẻ.“Ưm. . . . . .” Nhìn thấy Hạ Ngưng Âm vui mừng cười lên, “Em tỉnh rồi? Em. . . . . .” Giọng nói chợt ngừng lại, thật cẩn thận nhìn ánh mắt Hạ Ngưng Âm chuyển lạnh, nụ cười trên mặt cứng lại, “Em, sự việc không phải như em nghĩ đâu, anh, chuyện hôm đó lề hiểu lầm thôi, anh. . . . . .” Có trời xanh chứng giám.“Đủ rồi! Tư Khảm Hàn, đừng nói thêm gì nữa, không cần biết như thế nào, chuyện ta qua tôi không muốn nghĩ lại, cũng không còn hứng thú nghe anh nói những cái gọi là lý do, anh đi ra ngoài đi, về sau chúng ta đường ai nấy đi.” Hạ Ngưng Âm nhàn nhạt nói xong, lạnh lùng nhìn Khảm Hàn lắc đầu một cái, ánh mắt phức tạp, “Không phải, em nghe anh giải thích, anh cũng chỉ là. . . . . .”Hạ Ngưng Âm một tích tắc cũng không muốn nhìn thấy Tư Khảm Hàn, gào lên một tiếng, nước mắt đã tuôn rơi, “Đủ rồi! Tư Khảm Hàn, anh không ra ngoài đúng không? Được! Tôi ra!”Tư Khảm Hàn thấy cô đau đến toát mồ hôi lạnh vẫn cứng rắn vùng vẫy xuống giường, làm anh sợ tới mức luống cuống, vừa đi ra cửa vừa quay đầu lại lo lắng nói “Không, em nằm xuống, anh đi, em đừng ngồi dậy.”Cô không cần anh phải giả vờ giả vịt, đã bị thương tổn một lần, chẳng lẽ vẫn cảm thấy thương tổn cô chưa đủ nặng sao? Không, không, cô sẽ không ngốc ngếch tin tưởng lời nói của anh nữa, từ nay về sau bọn họ mỗi người một phương trời, trước kia cứ coi như là một giấc mơ, tốt rồi, bây giờ, nên tỉnh lại chỉ có một cái mạng, lần này miễn cưỡng nhặt về được, ai biết lần sau có sống nổi không?Chùm chăn kín người, nhè nhẹ khóc, không biết qua bao lâu, lại ngủ thiếp nữa tỉnh lại đã là buổi chiều ngày hôm sau, Tư Khảm Hàn vẫn như cũ ngồi ở bên cạnh, thấy cô tỉnh lại, dường như thật cao hứng, lên tiếng, lại nhìn thấy vẻ mặt Hạ Ngưng Âm lạnh xuống, gương mặt tuấn tú có chút lo lắng, “Em, nằm xuống trước đi, đừng động, lúc này anh đi gọi người tới.”Nhìn theo bóng dáng Tư Khảm Hàn cho đến khi biến mất, Hạ Ngưng Âm không nói gì, không vui mím chặt cái miệng giận cắn cắn môi dưới, vẻ mặt ảo não, chết tiệt, rõ ràng đã quyết định coi Tư Khảm Hàn như không tồn tại, vậy mà tại sao lúc bóng dáng Tư Khảm Hàn biến mất lại có cảm giác mất mát?Cánh cửa bị đẩy ra, tiếng bước chân đến tới khiến cho Hạ Ngưng Âm kinh ngạc, “Anh? Ba. . . . . ., bác.”“Haiz.” Tư Tích Chương thở dài, đỡ Hạ Ngưng Âm ngồi dậy, cầm cái gối lên cho cô đệm lưng, ôn hòa cười cười, “Nhiều ngày như vậy chưa ăn cái gì rồi, đói bụng không? Ăn chút gì nhé.”“Cháu, không đói ạ.” Hạ Ngưng Âm cúi đầu, cô là người ân oán rõ ràng, người có lỗi với cô là Tư Khảm Hàn, không phải ông, cô sẽ không phải loại không biết đạo lỹ đem tâm tình phát tiết trên người ông, có điều, nhìn gương mặt tuấn tú quá giống Tư Khảm Hàn, thành ra không tự nhiên chút nào.“Không đói bụng cũng phải ăn!” Trấn an xoa xoa đầu cô, “Bây giờ con không giống như trước kia, bây giờ ăn là ăn cho hai người đấy.”“Cái gì cơ ạ?! Bác nói cháu. . . . . .” Hạ Ngưng Âm kích động không ngừng, khó tin nhìn ông, vẻ mặt mơ Tích Chương gật đầu một cái, “Bác biết con đang nghĩ đến cái gì, bác cũng vậy cũng sẽ không miễn cưỡng con, con sẽ nghĩ rời khỏi Hàn là chuyện thường tình, dù sao, là nó có lỗi với con, nhưng, trước khi con quyết định, có thể xem bác như bậc trưởng bối, nghe bác kể một ít chuyện nhé.”Hạ Ngưng Âm không nói gì, từng miếng từng miếng ăn đồ đến khi Hạ Ngưng Âm ăn xong, Tư Tích Chương đặt bát xuống, ánh mắt nhìn xa xăm.“Tám năm trước, Lam Trung đã cưỡng chế nắm giữ 27% cổ phần của tập đoàn Tư thị, muốn thu tập đoàn Tư thị vào túi, nhưng là, trong tay bác nắm giữ 53% cổ phần của tập đoàn, vô luận hắn cố gắng thế nào cũng không được như ý nguyện, cho nên, hắn bắt vợ bác và Hàn làm con tin.”Nghe đến đây, Hạ Ngưng Âm có chút kinh một chút, Tư Tích Chương lại nói “Những cổ phần kia đều là hắn sử dụng đủ loại thủ đoạn cướp lấy, có thể là sợ phiền toái, hắn đánh lên sự chú ý của bác, muốn dùng một nửa cổ phần đổi lấy một trong hai người, lúc ấy, bác không chút do dự muốn trao đổi, nhưng lại bị mấy vị trưởng lão ngăn cản, tập đoàn Tư thị là tâm huyết cả đời của bọn họ, không thể cứ như vậy tùy tiện ném đi, cứ thế, làm trễ nải thời gian giao dịch, Lam Trung nghĩ bác không đồng ý, cho nên, cho nên, uy hiếp hai người bọn họ, một trong hai người phải chết, dùng cái này để bức bác! Nếu không, một người cũng đừng mong trở về.”Ánh mắt Tư Tích Chương đã đỏ lên, “Vì bảo vệ Hàn, vợ bác đã tự sát, Hàn, nó tận mắt chứng kiến cô ấy chết đi, sau đó vì đáp ứng giao dịch với hắn, bọn bác tìm địa điểm nộp tiền chuộc, ngay ở đó không biết vì sao Hàn từ trên xe trốn thoát, bọn họ đang đuổi theo phía sau, khi đó tình huống cấp bách, bác đi phía sau cảnh sát, bọn bác lặng lẽ bám theo chúng, cuối cùng bọn chúng không cam lòng, nổ súng muốn giết Hàn, ngay lúc đó Nhã Tư xuất hiện, liền đẩy Hàn ra, cánh tay của con bé liền trúng một phát đạn, cứu Hàn.”Hạ Ngưng Âm không biết nên dùng từ gì để diễn tả tâm tình mình nữa, không nhịn được hỏi “Sau đó thế nào ạ?”“Sau đó mấy người liền lái xe tự sát, bởi vì Lam Trung không lộ diện, cũng không đủ chứng cứ bắt hắn, Hàn còn nhỏ tuổi, căn bản không thể ra làm chứng trước tòa, cho nên, chuyện này lần nữa bị trì hoãn, cũng không có tin tức gì, cuối cùng cảnh sát đành bỏ qua.”“Vậy Hàn. . . . . .” Tư Khảm Hàn còn nhỏ đã gặp chuyện như vậy, đối với tâm hồn anh nhất định bị tổn Tích Chương nở nụ cười nhớ lại, “Hai đứa nhỏ rất yêu mẹ, cả ngày quanh quẩn bên cô ấy, có cô ấy ở bên, hai đứa sẽ đặc biệt nghịch ngợm, cả ngày cười hì hì, nhớ lại cái tủ lạnh mà thằng bé yêu quý nhất, cái chìa khóa là của mẹ đưa cho thằng bé để mở ra những ước mơ, thằng bé vẫn coi như vật báu, không cho ai đụng vào.”“Hàn, đứa bé này vẫn luôn cho rằng mình hại chết mẹ, tự trách chính mình không chết trước thay cho mẹ, đứa bé này từ nhỏ đã rất lý tính, cực kỳ thông minh, bất luận bác nói điều gì, nó cũng không thoát khỏi ám ảnh, cố ý muốn báo thù, vì thế, lúc thằng bé 11 tuổi đã bắt đầu lên kế hoạch.”“11 tuổi?” Hạ Ngưng Âm không thể tin được, lúc đó, anh mới lớn có bao nhiêu đâu?“Cho dù bác nói thế nào cũng đều vô dụng, chỉ đành nghe theo thằng bé, từ đó, nụ cười đáng yêu của một đứa bé đã biến thành vô cảm, nhưng gần đây, thằng bé tốt lên rất nhiều, có mừng có giận, số lần cười cũng rất nhiều.” Nói đến đây, Tư Tích Chương dừng lại nhìn cô, “Thằng bé thật sự thích con, có thể nói con là mối tình đầu của nó, là chân chính thích một cô gái.”“Không, cháu. . . . . .” Hạ Ngưng Âm muốn phản bác, Tư Tích Chương ngăn cô lại, “Bác là ba nó, nhìn nó nhiều năm như vậy, bác còn hiểu nó hơn cả bản thân nó, nó đối với Nhã Tư cho tới bây giờ đều không phải loại cảm giác đó, ta tin tưởng Nhã Tư cũng biết, không giống như con.”“Bác đừng nói nữa, chúng cháu, không thể nào.” Hạ Ngưng Âm quay mặt đi.“Bác biết, lần này đã khiến cho con uất ức, nhưng những lời Hàn nói không phải là thật, chỉ là kế hoãn binh, nếu là thật, thì hôm nay con cũng sẽ không nằm ở đây, mấy ngày nay thằng bé tiều tụy đi rất nhiều, so với lúc mẹ mất còn nghiêm trọng hơn.” Tư Tích Chương thở dài, “Bác không ép con, nhưng thằng bé thật sự thích con, hơn nữa, hai đứa cũng vì đứa bé mà suy nghĩ một chút.”Hạ Ngưng Âm không nói gì, kể đến đây, cũng xong rồi, Tư Tích Chương đứng lên đi ra xoa bụng dưới, lòng tốt của cô rối bời, đầu đau quá, cô không biết nên làm cái gì bây giờ, phút trước kiên định đã trở nên lay động.* * * * * *Tại nhà trẻ, người bạn nhỏ đang đứng cùng cô giáo đợi người nhà đến Ngưng Âm tan làm liền vội vội vàng vàng chạy đi đón con tan học, “Hiên Hiên, về thôi, chào cô giáo đi con.”“Dạ.” Đứa bé vô cùng tuấn tú gật đầu thật mạnh, láu lỉnh vẫy vẫy tay.“Mẹ, hôm nay ba có đến không?” Nắm tay mẹ, đôi mắt Tiểu Hiên Hiên trong sáng mở to mong đợi nhìn Hạ Ngưng Âm.“Á. . . . . .” Hạ Ngưng Âm giật mình, cúi đầu, xoa xoa đầu con trai, không muốn để cho con thất vọng, nhưng lại không kiếm được lý do, “Ba rất bận, mình không làm phiền ba? Có được không?”Hạ Ngưng Âm vừa nói xong, tiểu tử kia liền cao hứng vẫy vẫy tay, hào hứng gọi người đàn ông đứng trước cửa “Ba.”“Sao anh lại tới đây?” Hạ Ngưng Âm rất bất mãn bĩu lấy con trai, tiểu tử kia nhăn cái mũi nhỏ, ở bên tai Tư Khảm Hàn nhỏ giọng tố cáo, “Hôm nay mẹ lại nói dối, sao mẹ lại thích nói dối như vậy ạ? Cô giáo nói nói dối là không phải đứa bé ngoan.”Tư Khảm Hàn nhéo cái mũi dọc dừa của con trai, “Ba quên không nói với mẹ là ba tới, cho nên mẹ không có nói dối nha.”“A.” Tiểu tử kia bĩu môi một Khảm Hàn đem đồ ăn vẫn còn nóng đến, để ra đĩa, Hạ Ngưng Âm nhận lấy cái bát trong tay Tư Khảm Hàn, yên lặng ăn cơm, nghe con trai kể chuyện lý thú ở trường khi ăn cơm xong, Tư Khảm Hàn ngồi xuống, “Cái đó, nghe nói Huân sắp kết hôn.”“Ừm.” Hạ Ngưng Âm không có bày tỏ gì, “Anh nói cái này làm gì?”“Vậy lúc nào thì chúng ta nói một chút chuyện đó? Anh đợi đã năm năm rồi, con cũng đã lớn như vậy rồi.” Nói xong Tư Khảm Hàn có chút ủy khuất, lời này, cơ hồ mỗi lần tới đây anh đều muốn nói một lần.“Tôi không bảo anh đợi!” Hạ Ngưng Âm quăng một câu.“Nhưng mà. . . . . .” Lời còn chưa nói hết, điện thoại di động đã vang lên.“A lô, Hàn à? Vẫn chưa thu phục được mẹ của con trai cậu à? Hay là đợi kết hôn cùng một ngày với tôi hả? Đừng nói là như vậy thật nhé?” Trong điện thoại truyền đến âm thanh của Hòa Huân Thức.“Ông câm miệng cho tôi!” Tư Khảm Hàn tức giận cúp điện thoại, đảo mắt nhìn thấy nữ nhân kia đang cười trộm, trái tim lỡ một nhịp, mặc kệ, lập tức đi qua che miệng Hạ Ngưng Âm Ngưng Âm không kịp đề phòng, lúc vừa bắt đầu còn giãy giụa rất lợi hại, về sau, từ từ chủ động đáp lại Tư Khảm Hàn, Tư Khảm Hàn vui mừng, ôm cô về giường chăm sóc một phen, làm hòa thượng năm năm, nghẹn chết anh rồi!Sáng ngày hôm Khảm Hàn vừa tỉnh, Hạ Ngưng Âm từ bên ngoài đi vào, lạnh nhạt nhìn anh một cái, “Anh có thể đi rồi.”“Em. . . . . .” Sao cô lại có cái thái độ này? Không thay đổi, “Ngày hôm qua chúng ta. . . . . .”“Ngày hôm qua đã qua, cũng là người lớn rồi, không cần phải dè dặt như vậy.” Nói xong, Hạ Ngưng Âm đuổi người ra sau này, Tư Khảm Hàn chuốc say nữ nhân của anh, thừa dịp cô say rượu, mới thành công lừa gạt Hạ Ngưng Âm ký tên lên cuốn sổ màu đỏ đã chuẩn bị cục rất vội vàng, cám ơn mọi người đã luôn ủng hộ Tiểu văn hoàn-
tổng giám đốc ăn trước yêu sau